Bờ Giác

Viễn Phương


Lơ lửng trời chiều mây trắng bay
Hoàng hôn soi bóng dáng hao gầy
Trăng treo đầu núi chuông chùa đổ
Lắng đọng hồn đơn mỗi nhịp dài.

Tiếng mõ vang vang đêm tĩnh mịch
Lời kinh văng vẳng giữa không gian
Suối mơ réo rắt vòng sinh diệt
Thực thực hư hư giữa cõi trần.

Mộng huyễn chơn không miền thế tục
Hồng trần vương víu bước chân đơn
Ta như hạt bụi từ muôn kiếp
Mải miết luân hồi trong gió sương.

Biển khổ thuyền không không có có
Bến mê hiện hữu biết đâu tường
Vị lai,quá khứ chưa từng bước
Mãi nguyện cầu mong trước Phật đường.

Phiền não lục trần tâm dứt bỏ
Quây về bờ giác, tỉnh cơn mê . . .
Tránh xa ba cõi, lòng thanh tịnh
Thiên mộng địa mơ, ấy mộng mơ!


Viễn Phương

 

 

 
 
simple stats
lượt đọc kể từ Mùa Phật Đản 2552 - 2008