|
CHÉP KINH
NHẰM NÂNG CAO
TRÍ LỰC
Tomoko Otake
(The Japan Times)
Việt dịch
Tâm Diệu Phú
Giữa
lúc
phong
trào
đam
mê
về
bất
kỳ
thứ
gì
có
thể
làm
tăng
thêm
trí lực
đang
thịnh
hành
khắp
nước
Nhật –
hoặc ít nhất
giúp
cho
tầng
lớp cao niên duy trì được các chức năng
tâm trí – thì gần đây một phương pháp
thực
tập
trong
nhà
Phật
tương
đối
khiêm
tốn có
mặt
từ
bao
thế kỷ nay đang thu hút được nhiều sự
chú ý.
Thực
tế
là,
shakyo (寫經)
–
nghĩa
là
ghi
chép
kinh
điển
Phật
giáo
–
cho
thấy là
có hiệu quả
trong
việc
ngăn
ngừa
chứng
bệnh
lãng
trí
theo
như cuộc
nghiên cứu mới
đây
được
thực
hiện
bởi
một
giáo
sư ở
Trường Đại học Tohoku -
Ryuta
Kawashima -
và
liên
đoàn
các
nhà
xuất
bản chủ yếu Gakken. Giáo
sư
Kawashima,
một
chuyên
gia
nghiên
cứu
não
bộ
hàng
đầu
ở
Nhật,
đã
đo
lường
độ
hoạt động
não của một
nhóm
người
cao
niên
ở
thành
phố
Sendai
bằng
cách
lắp
đặt
thiết
bị
cảm biến
(sensors)
trên
đầu
họ
nhằm
giám
sát
những
thay
đổi
trong
các
mạch máu
não.
Qua
một ngàn
cuộc
thử
nghiệm
với
những
người
tham
dự,
thì
cuộc
nghiên
cứu
tìm
thấy
rằng
khi
những người này đang
biên
tay
kinh
sách
thì
bộ
não
trở
nên
linh
hoạt
ở
các
vùng
não
nhất
định
nào
đó hơn
là
khi
họ
thực
hiện
bất
cứ
gì
trong
số
160
loại
công
việc
khác,
bao
gồm
lăn
tròn
quả
óc
chó (walnut)
trong lòng bàn
tay,
chơi
trò
thắt
dây
vào
các
ngón
tay
(cat’s
cradle),
hoặc
là dán những mảnh giấy màu
vào các bức vẽ.
Đạo Phật Thực Nghiệm
Đối
với
Shudo
Miura,
vị
thầy
Trú
Trì
của
ngôi
chùa
Phật
giáo
Honjuin
được
đặt
trụ
sở ở
Tokyo, thì sự kiện
đó
hầu
như
không
có
gì
ngạc
nhiên.
Giải
thích
rằng
shakyo
là
phương
thức
thực nghiệm hay vận
dụng
đôi
tay
nhiều
nhất
để
thực
tập
Phật
pháp,
thầy
Miura
nói
thêm,
“Ngày
nay nhiều
người cảm nhận
được
nhu
cầu
khỏa
lấp
khoảng
trống
vắng
tâm
linh
trong
họ,
và
shakyo
là cách dễ nhất để hiểu đạo Phật cho
dù là người đó không biết gì về kinh điển.”
Thầy
Miura
cho
biết
là
lịch
sử shakyo có từ
thế
kỷ
thứ
tám
khi
mà
hoàng
đế
Shomu
cho
xây
cất các
ngôi chùa khắp
xứ
Nhật,
và
nhu
cầu
biên
chép
kinh
điển
đột
nhiên
lan
nhanh
như
nấm.
Tất
nhiên là không có máy in vào thời đó, nên các
bản sao phải được viết tay.
Thầy
Miura
nêu
rõ
thêm
là
bản
kinh
thường
được
sử dụng nhiều
nhất
cho
shakyo là “Hannya Shinkyo”
(Bát
Nhã Tâm
Kinh),
gồm
có
276
chữ,
được
biết
như
là
“Giáo
Lý
về
Tánh
Không” (The
Doctrine of Emptiness).
Bản
kinh
này
cô
đọng
lại
giáo
pháp
cốt
lõi
của
Phật
giáo
Đại
thừa và thật là phổ cập tại vì bản kinh
ngắn gọn, có thể chép lại chừng một giờ.
Theo
truyền
thống
xa
xưa
thì
shakyo
là
công
trình
biên
chép
của
các
nhà
sư đáng
kính
và
quan lại,
hay là của
nhiều
vị
chuyên
môn
hóa
về
lãnh
vực
này.
Nhưng
rồi
vào
khoảng
thế
kỷ
11,
các dòng dõi samurai (binh sĩ
Nhật
ở chế
độ phong kiến) bắt đầu ghi chép kinh để
cầu nguyện cho sự hưng
thịnh
của
họ,
theo
như
lời
của
thầy
Miura.
Từ đó
trở đi,
sự thực tập
này
lan
dần
sang
lớp người
bình
dân,
và
trong
thời
buổi
tân
tiến
này
nhiều
người
thực
hành
shakyo để
theo đuổi mục đích
riêng
biệt
nào
đó,
như
là
được
nhận
vào
trường
học
mà
họ
chọn
lựa
hoặc
là
cầu
nguyện
cho vong hồn ông bà tổ tiên hay cho
mizuko
(các thai nhi bị sẩy hay bị phá).
Do
bởi
tính
chất
tu
tập
của
shakyo,
thầy
Miura
nhấn
mạnh
rằng,
ta
không
nên
coi
shakyo
như
là thuật
viết
chữ đẹp
(calligraphy).
Trong
phương
pháp
shakyo,
thầy
Miura
giải
thích
thêm,
quan trọng là sự thành tâm – chứ
không phải là phẩm chất của chữ viết.
“Bạn
nên
quan
sát chữ
viết
bằng
đôi
mắt
mình,
và
cố
gắng
viết
mỗi
một
chữ
cho
ngay
thẳng,
cứ như là bạn đang thỉnh mời đức Phật vào
trong tâm mình vậy,” thầy Miura giải bày cặn kẽ. “Theo cách đó, bạn sẽ cảm nhận rõ là kỳ thực bạn cùng đồng là một
với đức Phật.”
Thầy Miura
mở
cửa chùa
hằng ngày – chùa
này là
một công
trình
kiến trúc hiện
đại, đúc bằng bê tông,
nằm
trên
đường
lộ đông
đúc
náo
nhiệt
thuộc
vòng
đai
số
7,
trong
quận
Ota
của
thủ đô Tokyo – cho mọi người ghé vào và
thực hành shakyo
từ
9 giờ
sáng tới 4 giờ
chiều.
Khỏi Phải Lo Lắng Nghĩ Ngợi
Trong
suốt
cuộc
viếng
thăm
mới
đây
ở
ngôi
chùa
đó,
tôi
được
thấy
một
nhóm
người
ở
trong
một căn
phòng chánh và
lớn,
đang
yên
lặng
chép
kinh
từ đầu
tới
cuối,
từ
phải
sang
trái,
trên
giấy washi
thời
xưa
của người Nhật,
qua
việc
sử
dụng
những
cây
bút
fude,
có
thân
viết
đầy
mực,
và “ngòi bút” là lông ngỗng cứng, nhưng
hơi dễ
uốn.
“Tôi
cảm
thấy
thật
an
tịnh,
và
trong
lúc
tôi
viết,
thì
tâm
trí
tôi
không
lo
lắng
nghĩ
ngợi
gì
cả,” một
bà 70 tuổi
ở
gần
chùa
đã
phát
biểu
như
vậy.
Một
bà
khác
ở độ
tuổi lục tuần
thì
nói
rằng
các người
trẻ tuổi cũng
nhận
được
lợi
lạc
từ shakyo – không
nhiều
quá
cho
sự
tập
luyện
có
tính
cách tôn giáo, mà chỉ là để
“giữ
tâm họ khuây khoả, thanh thản.”
Được hỏi nếu thầy Miura có bất kỳ
mẹo vặt nào dành cho những người mới thực tập
lần đầu tiên, Thầy ngẫm nghĩ
chốc
lát,
rồi
đáp:
“Hãy
cố
gắng
chú
tâm,
đừng
để
cho
bị
gián
đoạn
bởi
các
cú điện
thoại hay bởi
những
sự
sao
lãng
khác
cho
đến
khi
bạn
chép
xong
một
hàng,
chừng
17
chữ. Tôi
cũng khuyên là
trước
khi
bạn khởi sự,
bạn
nên
sắp
xếp
gọn
ghẽ
căn
phòng
mình
và
thắp nhang, thay vì
hối
hả
viết
tháu
bản
kinh
trên
giường
hay
nơi
nào
đó.
Và
cố
gắng
giữ
tâm
mình
trong sáng; đây chính là thời gian rèn
luyện tâm trí.”
Ngoài
ngôi
chùa
Honjuin
của
thầy
Miura
ra,
còn
có
một
số
chùa
của
các
môn
phái
Phật
giáo khác
nữa ở Nhật
có
cung
cấp
shakyo
cho
khách
đến
viếng
chùa.
Cho những
ai thích thực
hành ở nhà, thì bộ đồ
dùng shakyo, gồm có bút lông, mực,
và giấy, có bày bán ở
các cửa hàng văn phòng phẩm hoặc là trên
mạng lưới trị
giá từ khoảng 6 ngàn đồng yên Nhật trở
lên.
Để
biết
thêm
tin
tức
về shakyo
(bằng
Nhật ngữ),
bao
gồm một bản
danh
sách
chùa
chiền
ở
Nhật Bản
có dành sẵn
chương
trình
thực
tập
shakyo,
xin
hãy
tham
viếng
trang
nhà:
http://www.syakyou.com
Tâm Diệu Phú |