|
CHIẾC ÁO
HẠNH PHÚC
ĐẶNG XUÂN THÁI & ĐẶNG T. NGA
Ngày xưa có một vị vua anh minh
trị vì quốc độ rất thanh bình, an lạc. Vua có
rất nhiều người con nhưng ông thương mến nhất là
cô con gái út. Ngoài giờ quốc sự lúc nào Công
Chúa cũng quấn quít bên cha.Thời gian trôi qua
không ai ngờ được sự vô thường, ngày kia Công
Chúa ngã bịnh nặng. Vua và Hoàng Hậu đau xót lo
lắng vô cùng, bèn truyền rao ai cứu được Công
chúa sẽ ban thưởng tất cả ngay đến chuyện phong
Vương cắt đất Ngài cũng bằng lòng. Lời truyền
rao ấy được lan rộng nhưng than ôi tất cả danh y
trong ngoài triều nội đều bó tay. Trong cơn
tuyệt vọng ấy có một Đạo sĩ đến xin xem qua
bịnh tình Công Chúa rồi trầm giọng nói rằng:
- Công Nương bị cảm phong hàn rất
nặng, mạng sống chỉ còn tuỳ thuộc vào Trời và
một điều được thực hiện...
- Điều gì ta cũng sẽ cố gắng làm
cho bằng được. Vua nói một cách qủa quyết và đầy
niềm hy vọng.
- Được ! Vậy Ngài hãy cấp tốc đi
tìm một chiếc áo của người Vô Cầu. Người này là
một bậc siêu nhân, trong lòng thật sự đầy bình
an phẳng lặng, người ấy bằng lòng với hiện tại
không còn ước mơ mong mỏi hay ưu tư điều gì nữa
ở vật chất lẫn tâm linh. Khi gặp được người này
Bệ Hạ xin ngay chiếc áo trong của anh ta đem về
đây đắp lên mình Công Nương sẽ hết bịnh. Bệ Hạ
chỉ có thời gian 3 ngày thôi, vì sinh mạng của
Công Nương không còn kéo dài được nữa.
Vua lập tức truyền lịnh thắng
cho Ngài con tuấn mã và chút lương khô.
- Hậu và các khanh chờ ta, trễ
lắm là sáng ngày thứ ba ta sẽ trở về với chiếc
áo của bậc hiền nhân.
Vua vừa cho tuấn mã phóng nhanh
ra khỏi hoàng thành vừa suy nghĩ:
- Ở phía Bắc Quốc Độ có Pháp Sư
Đại Trí, người nổi tiếng là Bậc Thiện Trí Thức,
thông hiểu các lẽ Trời Đất, được ta và mọi người
cung kính và cúng dường đầy đủ. Chắc chắn ông ấy
sẽ không còn điều gì mong ước nữa!
Vua hân hoan cho ngựa phi thật
nhanh để kịp đến Giảng đường của vị Pháp Sư
trước khi trời sụp tối. Quả thật danh bất hư
truyền, Pháp Sư Đại Trí ngồi giữa thính chúng và
đồ đệ vây quanh đang hùng hồn thuyết giảng Đạo
Đức Kinh. Vua hài lòng khi nhìn phong cách uy
nghi của vị Pháp Sư. Nghe có vua giá lâm Pháp Sư
vui mừng vội vàng ra nghinh tiếp. Qua câu
chuyện xã giao Vua vội đi vào vấn đề:
- Cuộc sống hằng ngày của Pháp sư
như thế nào? Ngài có được mãn nguyện không? Ngài
có còn một ước muốn gì nữa không?
Thấy Vua tận tình hỏi han vị Pháp
Sư mừng ra mặt:
- Đại vương, cuộc sống của hạ
thần nhờ ơn Thiên tử không còn điều gì mà không
mãn nguyện nữa. Ngài nhìn xem đồ chúng ngày một
đông, hạ thần chỉ ước mong sao ngôi Giảng đường
này được mở rộng thêm một chút...
- Ta chúc Khanh được toại nguyện.
Nói xong vua liền phóng ngựa đi
không một lời từ giã trước sự lo lắng và áy náy
của vị Pháp Sư.
Màn đêm đã đổ xuống sương rơi
lành lạnh nhưng tình thương của người cha không
cho phép Vua nghỉ ngơi vì vua có nhớ đến vị
Thiền Sư Đại Tịnh ở phía đông Quốc độ. Trời vừa
nhốm ánh hồng ban mai vua cũng đặt chân đến được
Thiền đường Vô Ưu của Thiền Sư Đại Tịnh. Sau
khi được Thiền Sư nghinh đón với lễ tục của
Thiền gia vua ân cần hỏi Thiền Sư như hỏi vị
Pháp Sư. Thiền Sư Đại Tịnh chậm rãi trả lời một
cách thanh thản và hảnh diện:
- Đa tạ Đại Vương chiếu cố, đời
sống Thiền môn thật an lành không có gì làm thần
phải bận tâm. Nhưng dạo này ngoại đạo cũng nhiều
lắm, thần lo cho đệ tử chưa thuần thục dễ bị ma
chướng lôi kéo, nên ước mong sao....
- Ta chúc khanh được nhiều bình
an!
Vừa nói Vua vừa buồn bã leo lên
lưng tuấn mã mà không buồn nhìn lại.
- Còn ai đây? À! Đúng rồi còn đạo
sĩ Chơn Không.
Vua toé lên niềm hy vọng, không
nghĩ gì đến ăn uống Ngài cho ngựa phi nước đại
về phía tây hướng đến Thanh Sơn động. Đường xa
diệu vợi đến sập tối vua cũng đến nơi, người mệt
nhoài ngài cũng ráng trèo lên hang động... Vua
trông thấy vị Đạo sĩ ngồi trầm ngâm một mình
trước cây đèn dầu mờ ảo, ngoài những chiếc y cũ
nát đắp chồng lên nhau, trên tay cầm tràng
chuỗi hạt, dường như ông ta không có gì nhiều ở
trong động. Vua mừng rỡ hy vọng đây là một bậc
hiền nhân.
- Thưa Đạo sĩ, Ngài tu một mình
như vậy có được an vui không? Ngài có được mãn
nguyện với đời xuất gia không? Ngài còn điều gì
phải bận tâm ưu tư nữa không?
Nhìn cách ăn mặc vị Đạo sĩ nhận
ra người đối diện là ai nên cung kính trả lời:
- Tâu bệ hạ, đời sống xuất thế
không có gì phải vướng bận cả, hạ thần rất an
vui hưởng thú Đạo mầu. Tuy nhiên tuổi của Bần
đạo ngày một lớn chỉ ao ước gặp được một đệ tử
để trao truyền Pháp mầu thôi.
- Ta chúc khanh được tròn ước
nguyện.
Vua uể oải thốt lên lời xã giao
đầy chua chát rồi ra đi giữa đêm khuya. Vua thất
vọng không biết đi về đâu nữa, hình ảnh đứa con
gái thân yêu đang thoi thóp làm Vua quặn lòng:
- Có lẽ số con ta phải chịu vậy
thôi!
Vua để mặc con tuấn mã muốn đi về
đâu thì đi trong đem tối và mệt mỏi ngủ quên
trên yên ngựa. Khi tỉnh dậy, Vua nghe tiếng hót
líu lo của muôn chim buổi sáng, ánh ban mai
cũng vừa ló dạng, đời sống của muôn loài vạn vật
thật thanh bình chỉ riêng mình Vua là đang đau
sầu khổ vô tận. Bỗng từ đâu Vua nghe như là
tiếng sáo thật thanh thoát vui tươi và một mùi
nướng thơm thơm khen khét bay thoảng qua.
- Mời bạn dùng trà nóng.
Vua chưn hửng vì tiếng mời ấy, đó
là lần đầu tiên có người gọi Vua là bạn, một gã
chăn cừu. Vua chẳng còn thiết tha chi để bắt tội
tên ngu đần nghèo nàn nầy. Đang đói khát vì mấy
ngày không ăn uống vua cầm vội gáo dừa dơ bẩn
nốc cạn ngụm nước trà nóng với hương vị lạ lùng.
- Tôi mới nướng ít bánh mời bạn
dùng chung cho vui.
Vua chẳng màng cám ơn cầm lấy
chiếc bánh bột nướng nhai ngon lành trong cơn
đói lã.
-Hết bánh rồi à!
-Ừ, hết rồi. Tôi chỉ có chừng đó
cho ngày hôm nay thôi.
Gã chăn cừu trả lời lễ phép rồi
nằm ngã lưng xuống cỏ xanh trên chiếc áo choàng
bằng rơm khô cũ mục huýt sáo ngon lành. Thì ra
tiếng sáo khi nãy là do anh ta làm ra.
Nhìn dáng vẻ khoan thai và ngớ
ngẩn nhưng tốt bụng của gã vua thấy buồn cười
nhưng cũng thấy hay hay. Đang đau buồn vua muốn
trò chuyện chút cho khuây khoả. Vua hỏi:
- Ngươi thấy ta như thế nào?
- Một kẻ bộ hành đang mệt mỏi đói
khát.
-Tên khùng! Nó chẳng quan tâm đến
cách ăn mặc của ta. Vua nghĩ vậy rồi hỏi tiếp:
- Ngươi có mái ấm gia đình gì
không?
- Không.
- Ngươi không buồn cho số phận
hẩm hiu của mình à?
- Tại sao phải buồn.
- Ngươi có lo cho tương lai bập
bền của ngươi không?
- Không.
- Ngươi có mong ước gì không?
- Tớ chẳng có gì để mong ước.
Như bị con gì cắn phải vua giật
thót người tiến đến gần gã chăn cừu hôi hám:
- Ngươi thật sự không có điều gì
mong muốn sao?
- Dĩ nhiên rồi.
- Ngươi thấy an vui với kiếp chăn
cừu này à?
- Vâng.
- Ngươi hài lòng với cuộc sống
hiện tại này phải không? Vua dồn dập hỏi.
- Phải.
Không còn tự chủ được nữa vua
nhào đến kéo vực chiếc áo khoát bằng cỏ khô của
gã ra để mong lấy được chiếc áo trong đem về cứu
đứa con yêu quí.
... Nhưng than ôi! ngoài cái thân
trần trụi hắn chẳng có cái gì nữa cả!
 |