|
ĐỐNG GIẺ RÁCH
LÊ BÍCH
SƠN
… Đó là
một số tiền lớn mà Thầy giáo Anant vừa nhận được.
Ông phân vân không biết nên sử dụng số tiền
lương đầu tiên trong đời của mình để làm gì, mua
gì? Với ông số tiền ấy ý nghĩa lắm. Ông muốn làm
một điều gì đó, mua một cái gì đó thật ý nghĩa
để đánh dấu bước ngoặc “thật trọng đại”
này.
Chiếc xe
cà tàng của ông chạy một vòng khu phố Kamla
Nagar, đôi mắt ông chăm chăm vào các cửa tiệm
hơn là nhìn xuống những ổ gà to tướng trên quãng
đường xuống cấp khá nặng này. Xe dừng lại…
Bộ sa-lông
trải nệm được chở về nhà ông chiều hôm ấy trước
những đôi mắt mở to ngạc nhiên của những thành
viên trong gia đình. Ông hảnh diện…
Ngày nào
cũng vậy, sau những giờ phút thao thao trên
giảng đường, ông trở về nhà ngã lưng vào bộ
sa-lông êm ái này. Bộ sa-lông gắng liền với hầu
hết sinh hoạt thường nhật của ông: nơi ông dùng
tách trà sữa Ấn Độ vào mỗi buổi sáng, nơi ông
đọc sách và soạn giáo án chuẩn bị cho những giờ
đứng lớp, nơi ông cùng bạn bè hàn huyên đủ
chuyện “Đông Tây Kim Cổ”, nơi ông ngã
lưng đánh những giấc ngủ ngon, v.v. Ông lau chùi,
nâng niu mỗi ngày. Mỗi khi đi xa ông đều mong
sớm trở về nhà để được ngã mình vào bộ sa-lông
mà ông thường ví von là “người yêu lý tưởng
đầu đời” này.
*
*
*
Vài năm
sau, đồng lương của ông cao dần. Căn nhà cũ kỹ
ngày nào không còn xứng với cái danh hiệu
“Giáo Sư” (Professor) của ông nữa. Nhà ông ở
cách trường Đại học khá xa, ông không có đủ thời
gian và sức khoẻ để ngồi trên chiếc xe máy cho
quãng đường hơn bốn mươi tám cây số mỗi ngày. Đó
là những lý do để ông “tậu” một căn nhà
mới gần khuôn viên Đại học.
Ngày dọn
về nhà mới, ông để tất cả những vật dụng cá nhân
đã dùng lại ngôi nhà cũ, ngoại trừ một số sách
vở cần thiết và... bộ sa-lông.
Bộ sa-lông
khá nặng, bốn thanh niên vẫn không đủ sức nhấc
lên chiếc xe tải hạng trung hiệu TATA…
“…Đùng”,
bốn thanh niên trố mắt nhìn nhau, không ai nói
nên lời, mặt tái xanh. Bộ sa-lông gãy thành
nhiều mảnh vụng nằm la liệt trên đất.
Người nhà
gọi ông ra giải quyết. Một trong bốn thanh niên
lên tiếng: “… thưa ông! Chúng tôi sẽ mua lại
cho ông một bộ... ạ!….”.
Ông lặng
thinh, bốn thanh niên lặng thinh, mọi người đều
lặng thinh… Trước mắt ông bộ sa-lông đắt tiền mà
ông nâng niu, chải chuốt ngày nào giờ chỉ còn là
những đống giẻ rách với vô số côn trùng bò ngổn
ngang bên trong những mảnh khung bằng gỗ, mùi
hôi thối bốc ra từ những đống giẻ rách hoà quyện
với mùi keo dán lâu ngày nghe ngai ngái, khen
khét.
Môi ông
chợt nở một nụ cười: “- Cám ơn các anh! Tôi
đã hiểu ra một sự thật… Hãy quét dọn đống giẻ
rách này đi…”
*
*
*
Cuộc đời
chúng ta còn có bao nhiêu điều để nâng niu và ôm
ấp nhĩ !
Luzern -
Thuỵ Sỹ, mùa Đông 2006
Lê Bích
Sơn |