|
THĂM TRẠI TÙ MCNEIL
ISLAND
THÍCH
NGUYÊN KIM
Những năm
ở chùa Cổ Lâm, Seattle. Tôi đã nhiều lần có dịp
đi thăm và nói chuyện với tù nhân trong các trại
tù Monroe và Twin River. Nhân duyên là đi theo
những nhóm tu sĩ Mỹ, Thái Lan và Tây Tạng thường
tổ chức đi thăm, tặng quà gồm có kinh sách, hình
ảnh, tràng hạt, làm lễ cầu nguyện và giảng Phật
pháp.
Từ khi về
ở chùa Liên Hoa, Olympia. Cũng có những người Mỹ
như anh Steve Herk, có nhà ở Seattle và Rev.
Eido Francis, một nữ tu sĩ người Mỹ có trung tâm
tu thiền tại Olympia, Bà tu theo pháp môn thiền
Nhật Bản. Và cũng là một họa sĩ theo lối Nhật.
Vào đầu tháng 10 năm 2005, Steve đến chùa Liên
Hoa gặp để nói chuyện và mời tôi đi thăm trại tù
McNeil Island vào ngày 16 tháng 11 năm 2005. Tôi
nhận lời.
Anh Steve
lái xe xuống Olympia lúc 2:30 PM ngày 16 chở tôi
đến bến tàu Steilacoom, 4:30 tàu rời bến đi về
phía đảo và đến bờ lúc 5:00PM. Cùng đi với chúng
tôi có anh Dan Peterson và Daniel là một sinh
viên Phật tử mới quy y, tôi đặt cho pháp danh là
Quảng Đăng, mỗi cuối tuần thường đến chùa Cổ Lâm
ở lại để tu học Phật pháp và làm việc giúp chùa.
Daniel hiền từ, ít nói, thích ngồi thiền, thường
im lặng làm việc của mình, có ai hỏi thì trả lời
ngắn gọn mà thôi.
Chuyến đi
lần đầu nầy nhằm ngày 14 âm lịch, vào mùa đông
nên mặt trời lặn sớm, bầu trời âm u thỉnh thoảng
mới thấy ánh trăng xuyên qua những đám mây xám
phản chiếu xuống mặt nước biển nhấp nhô những
làn sóng bạc lấp lánh lướt theo con tàu tên
McNeil, Chuyên chở những học sinh, những người
qua phố làm việc trở về đảo. Rồi lại chở nhân
viên làm việc trên đảo về thành phố. Trên tàu
trang bị những hàng ghế ngồi sạch sẽ, rộng rãi,
trên trần có những phao cứu sinh cho khoảng 100
hành khách. Chạy độ nửa giờ thì cập bến, chúng
tôi lên bờ, trời tối và rất lạnh, đi bộ qua một
chiếc cầu, nhìn lên đồi thấy trại tù là những
tòa nhà lầu cao 5 tầng, màu vàng nhạt, chung
quanh có nhiều bóng điện sáng trưng, trông như
những tòa biệt thự sang trọng của nhà giàu vậy.
Tôi thích đi chậm để ngước nhìn lên ánh trăng mơ
hồ cuối năm thấp thoáng trong những đám mây xám
bạc và ngắm phong cảnh của đảo McNeil vào ban
đêm. Người ta hối hả đi nhanh về nhà kẻo gió
lạnh. Chúng tôi thì đi thong thả như là đang
thiền hành giữa đêm mù sương gió trên bờ biển
nơi hải đảo xa xôi nầy.
Sau khi
qua nhiều lớp cửa sắt tự động, qua nhân viên
cảnh sát kiểm soát giấy tờ, qua máy dò điện tử
xem có ai đem theo vũ khí hay dao kéo là không
được đi vào, giống như qua các trạm kiểm soát an
ninh lúc lên máy bay vậy.
Cũng như
các trại tù khác, mỗi tôn giáo được dành riêng
cho một phòng, để ban tối tù nhân có thể đến đó
để ngồi thiền, đọc kinh, cầu nguyện hay đọc sách.
Mỗi nửa tháng thì có một tuyên úy đến đây giảng
dạy, hướng dẫn tu tập và nói chuyện… Căn phòng
nầy có môt cái tủ để trang hoàng thành một bàn
thờ, có một tượng Phật bằng đồng, một tượng Bồ
Tát Quán Thế Âm bằng đá trắng, có lư nhang, bát
nước và đèn nến. Trong tủ đựng những kinh sách
và nhang đèn, ngăn dưới thì để những nệm ngồi
thiền, mặc dù cũng có những dãy bàn và ghế dựa,
nhưng mọi người vào đây muốn tọa thiền nên ít ai
ngồi ghế.
Đúng
6:00PM độ 20 người đi vào, chúng tôi cúng hương,
lễ Phật đọc những lời cầu nguyện bằng tiếng Anh,
ngồi thiền theo dõi hơi thở ra vào, thanh tịnh
thân tâm 15 phút, rồi nói pháp.
Sau đây
tôi xin ghi lại những điều đã nói với các phạm
nhân trong các trung tâm cải huấn (Correction
Center):
- Xin
chào mọi người! Tôi rất vui khi được vào đây gặp
mặt và nói chuyện với các anh em. Trước đây, khi
còn ở Seattle, tôi cũng đã nhiều lần vào thăm
các trung tâm cải huấn như thế nầy. Tại sao
chúng ta có mặt ở đây? Có phải các anh muốn vào
ở đây không? Tất nhiên không ai muốn tình trạng
này. Ngay cả những nhân viên cảnh sát ngày đêm
canh gác, làm việc ở đây họ cũng chẳng thích thú
gì, chẳng qua là phải làm tròn trách nhiệm của
mình. Ai cũng muốn có Tự Do cả, nhất là trên đất
nước tự do nầy. Mọi người đều có quyền hưởng sự
tự do của mình và được hiến pháp, luật lệ Hoa Kỳ
bảo đảm thật sự. – Nhưng tại sao các anh không
được tự do và phải vào ở nơi nầy! Hãy bình tĩnh
mà xét xem nguyên nhân vì đâu? Các anh yêu tự do
sao lại mất tự do?...? Có phải chăng vì quá yêu
tự do cá nhân, chỉ thấy có tự do của mình, mà
xâm phạm, phá hủy, không tôn trọng tự do của kẻ
khác, cho nên chúng ta mất tự do…!
Theo
luật Nhân Quả “Ai trồng Nhân gì thì sẽ gặt Quả
ấy!” (You reap what you sow!”). Mọi người đều
ham muốn có Tự Do và Hạnh Phúc. Nhưng muốn là
một đường mà biết gieo trồng hạt giống Tốt mới
có kết quả tốt. Thế nào là gieo hạt giống tốt? –
Thí dụ chúng ta muốn có hạnh phúc nghĩa là muốn
được giàu sang sung sướng, có nhiều tiền của,
nhà cửa xe cộ xinh đẹp, thì chúng ta phải biết
bố thí tiền bạc hay công sức của mình giúp cho
người khác được no ấm hạnh phúc, mình muốn có tự
do thì tôn trọng và không xâm phạm tự do của kẻ
khác, mình muốn khỏe mạnh sống lâu thì phải tôn
trọng bảo vệ sự sống của mọi loài mọi vật, không
ưa thích giết hại tàn phá sự sống, giữ gìn môi
trường trong sạch… Đó là cách gieo hạt nhân tốt
lành để có kết quả tốt đẹp cho mình và mọi người
cùng hưởng…
Nhưng
bây giờ chúng ta hãy tự xét lại hoàn cảnh của
mình để sống làm sao cho an vui hạnh phúc? - Đạo
Phật là Đạo Giải Thoát, đem lại niềm an vui cho
mọi người trong mọi hoàn cảnh, bất kể là hạng
người nào, bất kể là ở nơi đâu, nếu ai biết tin
tưởng và áp dụng lời dạy của Đức Phật vào đời
sống hàng ngày của mình thì sẽ có đời sống hạnh
phúc ngay trong hiện tại và tương lai. Đức Phật
dạy rằng: -Cuộc đời này kết hợp bởi rất nhiều
đau khổ. – Nguyên nhân gây ra đau khổ là do Tham
lam, Sân hận và Si mê. Bởi mê muội không thấy rõ
lẽ thật của cuộc đời, chấp lấy cái thân xác giả
tạm nầy là Ta, là của Ta, không hiểu thấu mọi sự
vật, mọi cảm tình, tư tưởng và ngay cái thân thể
của ta yêu quý nhất cũng đều Vô thường, chúng
luôn luôn thay đổi trong từng giây phút, vậy mà
do si mê nên chúng ta tham lam, ích kỷ, tranh
dành cho Ta, cho người thân của ta, chỉ lo phục
vụ cho những đòi hỏi của thể xác mà gây tạo
nhiều tội lỗi. Và cũng do chấp bàn ngã riêng tư
bé nhỏ của ta mà nổi sân hận, làm hại kẻ khác,
đánh mất lương tâm từ thiện và tính Nhân Đạo của
con người. Bởi gây nhân tội lỗi, gây mầm khổ đau
như vậy cho nên gặt lấy quả đau khổ và đánh mất
Tự Do!
Thật sự
các bạn có đau khổ và thiếu tự do nhiều hơn
những người đang ở ngoài đời không? – Theo chúng
tôi nhận thấy còn có nhiều người chịu cảnh khổ
sở bị đói khát, không đủ cơm ăn áo mặc, bệnh tật
dày vò đau đớn không có thuốc men. Mỗi năm hàng
triệu trẻ em và người lớn Phi Châu bị chết vì
thiếu thực phẩm và thuốc men. Tại Hoa Kỳ và
những nước nghèo đói khác cũng có nhiều kẻ ăn
xin, vô gia cư (homeless) lang thang khắp các
nẻo đường hay đứng tại những góc phố bất kẻ trời
mưa nắng, giá lạnh. Ban đêm nằm ngủ trên các vỉa
hè, nơi công viên hay dưới gầm cầu…
Các bạn
ở đây có đủ cơm ăn, áo mặc, nhà ở đàng hoàng và
an ninh tuyệt đối! Khi đau ốm thì có bác sĩ chăm
sóc hay đi bệnh viện thuốc men hoàn toàn miễn
phí. Các bạn có nhiều thì giờ nhàn rỗi hơn những
người ở ngoài, họ phải làm việc suốt ngày, có
người phải làm thêm giờ hay thêm một “job” nữa
mới có đủ tiền cho con cái ăn học, mới có tiền
để giúp đỡ bà con nghèo thiếu ở quê hương. Họ
rất bận rộn, lo lắng trả những thứ tiền nhà,
tiền xe, điện nước, thuế má, thuốc men… đủ mọi
thứ khổ trên đời! Ở đây nếu các bạn biết học tập
và tu hành theo giáo lý của Đức Phật dạy thì sẽ
bớt đau khổ, buồn chán, bất mãn và giận hờn…
Trước
hết phải biết chấp nhận lấy tội lỗi mình đã lầm
lỡ tạo ra, cũng như mình mang một món nợ, thì
bây giờ vui lòng trả cho xong món nợ đã vay.
Trong lòng không có chút giận hờn oán trách ai
cả, tự mình làm ra tự mình gánh chịu, đó là
người tôn trọng lẽ phải và công bằng, biết được
như vậy là trở thành một người tốt.
Chắc
các bạn muốn biết phải tu hành thế nào cho có
hạnh phúc, an vui ngay trong hoàn cảnh hiện tại.
Tôi xin giới thiệu pháp môn Thiền Tỉnh Thúc
(Mindful meditation). Hầu hết mọi người sống
trong mê muội, không thực sự biết mình đang sống,
chỉ sống qua ngày như một cái bóng chạy theo
danh lợi bạc tiền của cải vật chất, họ bị lệ
thuộc vào những thứ do mình tạo ra rồi lo bảo vệ,
tôn quý sợ bị hư hao mất mát… Suốt cả cuộc đời
quay cuồng theo vòng xoáy của bánh xe xã hội lôi
cuốn, đánh mất chính mình mà không hay, họ không
bao giờ thoả mãn, luôn luôn lo âu tìm kiếm… Có
người “làm không kịp thở ăn chẳng kịp nhai”, còn
thì giờ đâu nữa mà nhìn lại bản thân, mà nhìn rõ
mặt vợ chồng, con cái, mẹ cha, bạn bè thân thuộc…
Đâu có thì giờ mà đến chùa tu học tìm hiểu giáo
lý là Pháp Bảo là thứ quý giá nhất trên đời, có
thể đưa người ra khỏi vòng luân hồi sanh tử, có
thể giúp con người sống có hạnh phúc vững bền ở
hiện tại và tương lai. Chúng ta là những người
may mắn được gặp bạn lành hướng dẫn cho mình
biết Phật pháp và tu tập theo, đây là căn lành
tốt nhất ở đời nầy.
Bây giờ
các bạn hãy thực hành pháp thiền đơn giản mà có
kết quả an vui tức thời. Hãy ngồi thẳng lưng,
đầu hơi cúi xuống, mắt nhắm lại hay hé mở, hai
bàn tay chồng lên nhau, hai ngón cái giáp nối
với nhau. Chú ý đến hơi thở ra, thở vào nhẹ
nhàng, hít vào sâu bụng phình lên, thở ra bụng
dẹp xuống. Tập trung tâm ý vào hơi thở, khi thở
ra biết mình đang thở ra, khi hít vào biết mình
đang hít vào, mọi sự việc đều quên hết, nếu có
ý nghĩ nào dấy lên trong tâm thì cho nó qua đi,
không ghi nhớ, không theo dõi nó… Khi đã theo
dõi hơi thở được rồi, thì bắt đầu đọc thầm câu
nầy: “Hít vào tâm tĩnh lặng! Thở ra miệng mỉm
cười!”
Làm chủ
hơi thở là làm chủ sự sống, làm chủ được mình,
biết mình đang sống thực sự trong giây phút hiện
tại, mình đang hưởng hạnh phúc an lành, ở đời
có gì qúy báu hơn hơi thở đâu, mình đang hít thở
một cách tự do, sao không mỉm cười, sao không
cảm thấy mình có hạnh phúc ngay bây giờ, khỏi
phải tốn kém tiền bạc, thì giờ chạy đi tìm hạnh
phúc nơi nào khác. Các bạn thử nghĩ, khi mình
vào bệnh viện thăm những người bệnh nặng, họ thở
một cách khó khăn, có người phải đút ống dưỡng
khí vào mũi để thở, có người sắp chết muốn đem
vàng bạc, châu báu ra đổi lấy một hơi thở để
sống còn mà không được. Chúng ta đang thở tự do
sao lại không mỉm cười vì mình đang rất sung
sướng được thở và biết mình đang sống… Mỗi khi
buồn bực hay có chuyện bất an, các bạn hãy ngồi
lại và theo dõi hơi thở vào thở ra là cảm thấy
bình an hạnh phúc liền. Đây là một bài học quý
báu Đức Phật đã dạy cho chúng ta, vậy mỗi ngày
trước khi đi ngủ và lúc mới thức dậy vào buổi
sáng các bạn nên thực hành hơi thở, lúc làm việc
hay đi lại các bạn cũng không quên hơi thở ra
vào, không đi lại quá vội vàng hấp tấp. Phải
tỉnh thức để làm chủ được hành động, lời nói và
tư tưởng của mình, có như vậy thì ít phạm sai
lầm, luôn tặng bạn bè và người chung quanh mình
niềm vui bằng những nụ cười tươi đẹp nhất, vậy
thì không có ai ganh ghét thù hằn muốn làm khổ
bạn, ai cũng yêu mến và giúp đỡ bạn, cũng như
bạn sẵn sàng thương yêu giúp đỡ mọi người vậy.
Chúng
tôi có mang theo những kinh sách để các bạn đọc
và nghiên cứu cho hiểu rõ Đạo Phật, có hiểu thì
ta mới tin tưởng và làm theo, có thật sự thực
hành thì mới cò kết quả an vui hạnh phúc. Nhờ
vậy mới tránh khỏi sự buồn chán, khổ đau, thương
nhớ vẩn vơ làm cho mình bất an phiền muộn. Vậy
mới có niềm tin và hy vọng ở tương lai, người
nào có lỗi mà biết sửa đổi là người có sức mạnh
và trở thành con người tốt có nhân cách đạo đức,
sẽ được mọi người kính nể. Ở đây các bạn có
nhiều thì giờ để tu hành hơn chúng tôi, các bạn
sẽ tiến bộ nhanh hơn nếu biết cố gắng không sợ
khó nhọc, không tham ăn ham ngủ nghỉ, không lười
biếng… Như thế các bạn đích thật là người Phật
tử chân chính sẽ đạt kết quả chứng nghiệm tâm
linh. Đây chính là mục đích tối cao, quý báu
nhất của đời người, ngoài ra những thứ vật chất,
vàng bạc ngọc ngà châu báu, công danh sự nghiệp
đều là giả dối, chẳng có ích lợi gì cho người ta
trong giây phút hấp hối lìa đời…
“Trăm
năm còn có gì đâu,
Chẳng
qua một nấm cỏ khâu xanh rì”
Trong mỗi
lần vào thăm trung tâm chúng tôi tiếp xúc, nói
chuyện đạo 45 phút, lễ Phật cầu nguyện 15 phút,
thực hành ngồi thiền theo dõi hơi thở 15 phút và
cuối cùng là giải đáp câu hỏi 15 phút, như vậy
là buổi gặp mặt diễn ra trong 1 giờ 30 phút. Sau
đó tử giã ra về, chúc mọi người an tâm tu tập để
có hạnh phúc mãi mãi…
Chùa Liên Hoa, Olympia, 25 - 2 - 2006
Nguyên
Kim

|