|
OLYMPIA - MỘT QUÃNG ĐỜI
TÔI
THÍCH NGUYÊN KIM
Olympia là thủ
phủ của tiểu bang Washington. Đây là một thành
phố có nhiều cơ quan làm việc của nhà nước. Cơ
quan chính thức – Toà Thị Chính - là một tòa nhà
xây dựng theo mẫu của tòa bạch ốc nhưng nhỏ hơn,
làm bằng đá cẩm thạch trắng. Chung quanh có vườn
hoa, sân cỏ, bồn phun nước, và những rặng cây
hoa anh đào Nhật Bản trồng hai bên đường, đến
mùa xuân thì nở rộ đồng loạt rất đẹp. Du khách
thường đến thăm viếng và dạo chơi trong công
viên bao bọc chung quanh tòa nhà trắng nầy.
Phố xá, cửa hàng
buôn bán không to lớn như ở Seattle. Dân chúng
đa số là công chức làm việc trong các cơ quan
chính phủ, người Việt Nam chỉ có vài ngàn người,
ở đây có chùa Liên Hoa của người Việt thường đến
tham dự các buổi lễ Tết.
Ngay lúc vừa đến
Hoa Kỳ, vào những ngày đầu tháng giêng năm 2001,
tôi đã đến chùa Liên Hoa tại Olympia để tham dự
Lễ Tết Tân Tỵ với Phật tử và đồng bào tại đây.
Mùa Xuân đầu tiên trên đất Mỹ là một kỷ niệm khó
quên.
Ngày 28 tháng
chạp năm Canh Thìn (2001). Tôi lên Seattle, thầy
Nguyên An đón tôi tại phi trường Sea-Tac, Thầy
lái xe đưa tôi về chùa Cổ Lâm. Vừa nghỉ ngơi qua
một đêm đến sáng mai thì có anh Quảng Huy, Hội
trưởng chùa Liên Hoa lên xin Thầy Nguyên An cho
một vị về chùa Liên Hoa, để hướng dẫn và tổ chức
lễ đón Tết Tân Tỵ. Thầy Nguyên An liền giới
thiệu tôi vế đó ăn Tết.
Theo xe anh Quảng
Huy, về chùa Liên Hoa. Thời tiết ở đây đang là
giữa mùa Đông nên rất lạnh, tôi bỡ ngỡ nơi xứ lạ
quê người. Vừa buồn nhớ vừa chịu cái lạnh ghê
người, nhưng các Phật tử tại đây cũng hiểu hoàn
cảnh mới mẻ của tôi nên bày tỏ cảm tình săn sóc
lo lắng mọi sự làm cho tôi cảm thấy ấm áp, an
tâm và sẵn sàng chuẩn bị để đón Xuân Tân Tỵ.
Buổi lễ Sám Hối
cuối năm, Đón Giao Thừa và Mừng Xuân Di Lặc, bắt
đầu từ 9 giờ tối 30 tháng chạp năm Tân Tỵ, cho
đến quá nửa đêm. Phật tử và đồng hương có một số
người Mỹ đến chùa thật đông vào khoảng 300 người
trong chùa chật hết không còn chỗ người ta phải
đứng ra phía trước sân để tham dự Lễ Đón Mừng
Xuân Mới.
Sau Lễ Sám Hối,
các em Gia Đình Phật Tử dâng hoa cúng dường Tam
Bảo, múa Lân và văn nghệ. Múa Nhạc Kịch, và đốt
pháo, có Anh Sơn Huynh Trưởng GĐPT. Hát Lôtô
thật hay. Cúng Giao Thừa và Lễ Vía Di Lặc xong,
quý Thầy có lời chúc đầu năm và phát quà mừng
tuổi, tất cả những ai đến chùa đều có phần quà
là một trái cam, bom, hay qúyt và một phong bì
tiền lì xì. Đặc biệt có thầy Ananda người Tích
Lan thường trú tại chùa Liên Hoa đã 4 năm, phát
quà rất nhiều cho các em nhỏ. Tiếp theo các bác
trong ban đại diện chùa mừng tuổi quý Thầy
Ananda và tôi. Cuối cùng buổi lễ hoàn tất mọi
người ra về lúc 2 giờ sáng ngày mồng một Tết, từ
đó cho đến ngày mồng 3 Tết người ta đến chùa lễ
Phật đầu năm lai rai, mỗi ngày độ vài chục
người.
Trong bài
nói chuyện đầu năm mới về vấn đề Cầu An, tôi gợi
ý xưa nay vào ngày đầu Xuân ai cũng chúc mừng và
mong muốn có được một năm mới tốt đẹp nhiều may
mắn hạnh phúc, làm ăn phát đạt, sức khỏe dồi
dào… Nhưng có thật sự như ý muốn không, hay là
phần nhiều bị thất bại trái ý, gặt hái nhiều khổ
đau phiền não… Cho nên cầu cho hết năm để đến
đầu năm mới lại cầu xin và chúc tụng những lời
hay ho tốt đẹp nữa. Nếu chúc gì mà được nấy thì
ai lại không muốn cầu chúc và cầu xin Phật trời
thánh thần ban phúc, lộc thọ… Nếu chỉ đến chùa
hay nhà thờ cúng dường một ít tiền bạc, phẩm vật
để cầu xin cho suốt năm khỏe mạnh, phát tài
hưởng lộc…mọi sự đều hanh thông tốt đẹp, thì quá
dễ dàng, chẳng còn ai chịu khó để tu hành, làm
lành tránh dữ nữa, chỉ việc ăn chơi, làm điều
bất thiện gây nhiều tội lỗi rồi đến cầu xin tha
tôi được phước, như thế là trái luật nhân quả,
như vậy là tham lam quá. Theo tôi thì quý vị có
chịu khó nhọc tu hành, kiềm chế thân tâm không
theo đòi ăn chơi của thế gian, trong ba ngày Tết
nhín ít thời gian đến chùa làm lễ sám hối, lễ
Phật đầu năm trong ba ngày thể thêm phước bớt
tội thì may ra trong năm mới được bình an hạnh
phúc, nếu không có công phu thì chẳng thể nào có
kết quả được đâu. Do đó trong ba ngày mồng 1-2-3
Tết chúng tôi tụng và lạy Từ Bi Thủy Sám Pháp
vào 3 buổi chiều và trọn một bộ, ai nấy đều cảm
thấy nhẹ nhàng vui vẻ…
Tiếp theo 3 năm
sau đó năm nào tôi cũng về chùa Liên Hoa đón
mừng Xuân mới và tham dự các buổi lễ lớn nhỏ với
các Phật tử. Bây giờ vì nhu cầu nên tôi lại trở
về chùa để cùng quý Phật tử xây dựng đạo tràng
Tịnh Độ, mong rằng mọi người đều có ý thức rằng
trong thời buổi mạc Pháp nầy, ai cũng phải lo tu
gấp kẻo tai ương hoạn nạn đến rồi chạy không
kịp, đếnlúc nhắm mắt, sợ hãi kinh hoàng, không
biết đi về đâu, muốn được bình an tỉnh trí trong
lúc hấp hối thì ngay bây giờ phải phát tâm dõng
mãnh tu tập tinh tấn, niệm Phật A Di Đà cho được
nhất tâm, vậy mới bảo đảm được vãng sanh về cõi
Tây Phương Tịnh Độ của Đức Phật A Di Đà. Thoát
khỏi cảnh Ta bà khổ não vì sanh già bệnh chết….
SINH HOẠT Ở LIÊN
HOA
Về lại chùa Liên
Hoa lần đầu tiên sau một năm vắng mặt, để làm lễ
Vu Lan 2549. Sáng Chủ Nhật 21 tháng 8 năm 2005
nhằm ngày 17 tháng 7 năm Ất Dậu, Chúng tôi đi
với 3 Phật tử người Mỹ là James lái xe, Daniel
sinh viên và Micheal học sinh thường đến chùa Cổ
Lâm ở lại với tôi vào những ngày cuối tuần (thứ
bảy & Chủ Nhật). Đến chùa Liên Hoa lúc 10:00AM ,
sửa soạn làm lễ lúc 11:00AM. Buổi lễ năm nay có
khoảng 100 Phật tử và đồng hương đến tham dự,
cũng có các em trong gia đình Phật Tử dâng hoa
cúng dường và hát bài Trầm Hương Đốt. Cài Hoa
Hồng. Sau buổi lễ chính tức tôi nói chuyện về đề
tài Báo Hiếu Phụ Mẫu. Kể lại chuyện đi xem vỡ
kịch Báo Phụ Mẫu Trọng Ân do đoàn kịch của Ban
Từ Tế gồm có 60 diễn viên người Đài Loan, đi
trình diễn khắp thế giới có 2 mục đích, thứ nhất
là khuyên dạy thế hệ trẻ về chữ hiếu , làm con
phải biết báo đền công ơn cha mẹ sinh thành. Họ
biểu diễn rất hay làm cho mọi khán giả đều xúc
động rơi nước mắt. Thứ hai là bán vé (mỗi vé vào
cửa là 18 Dollas) để lấy tiền làm quỹ cho Hội Từ
Tế tại Đài Loan do một Sư Cô lãnh đạo, chỉ trong
vòng 10 năm mà đã có ảnh hưởng khắp nhiều nước
trên thế giới nhất là cứu trợ cho các nước nghèo
khổ, giúp đỡ các thiên tai bão lụt, động đất…
xây dựng những cô nhi viện nuôi trẻ mồ côi, nhà
dưỡng lão, trường học, bệnh viện. Bởi hội Từ Tế
làm việc với lòng nhiệt tình thành tâm muốn cứu
giúp kẻ nghèo khó hoạn nạn, không vì tư lợi,
không vì danh tiếng cá nhân, cho nên được rất
nhiều người đủ mọi thành phần trí thức, bác sĩ,
thương gia tình nguyện giúp đỡ.
Đối với người
Phật tử việc báo hiếu cha mẹ có hai phần một là
về vật chất phải chăm lo việc ăn ở đầy đủ, thứ
hai là về tinh thần mình phải lo tu tập làm
người tốt có đạo đức trong xã hội, chịu khó nhọc
chăm nuôi săn sóc cha mẹ lúc già yếu bệnh tật,
luôn luôn làm cho cha mẹ vui lòng, không để cho
các bậc cha mẹ về già phải sống cô đơn buồn tủi…
Nếu cha mẹ chưa biết tu hành thì tìm phương tiện
hướng dẫn các vị đến với đạo Phật, học hỏi giáo
lý, hiểu rõ luật nghiệp báo, luân hồi, nhân quả,
biết niệm Phật A Di Đà, thành tâm phát nguyện
cầu vãng sanh về Tịnh Độ, đây là cách báo hiếu
có ý nghĩa tốt đẹp nhất của người con Phật. Và
chính mình cũng nên tu hành siêng năng đến chùa
để cho con cháu lấy đó làm gương, khỏi mất gốc,
khỏi chạy theo văn minh vật chất Tự Do Cá Nhân
của Tây phương, quên hết truyền thống Hiếu Nghĩa
và Tôn Sư Trọng Đạo của Á Đông. Nếu không hướng
dẫn các em từ nhỏ thì sau nầy khi lớn lên đa số
phụ huynh gặp phải nhiều lo âu buồn phiền vì con
cái không vâng lời, không biết tôn trọng và biết
ơn ông bà tổ tiên, đến tuổi trưởng thành là ra ở
riêng sống đời tự do phóng túng không kể gì đến
gia đình cha mẹ anh em, bà con nữa… Đây là
nguyên nhân làm cho xã hội rối loạn, bất an, làm
cho mọi người đều bị ảnh hưởng lo buồn đau khổ.
Muốn cho gia đình
có hạnh phúc thì trước hết con cái phải biết
hiếu thảo, biết nghĩ đến công ơn cha mẹ, ông bà,
biết tôn trọng các thầy cô giáo, các bậc tu hành
chân chánh… Nếu không có những căn bản nầy thì
không thể tìm đâu ra đời sống hạnh phúc được.
Sau Lễ Vu Lan,
đạo hữu Quảng Huy, Hội trưởng chùa Liên Hoa, lên
Seattle trình bày hoàn cảnh của chùa đang cần
một Thầy về để giúp đỡ việc tu tập của các Phật
tử… Thầy Nguyên An viện chủ chùa Cổ Lâm hiểu
được sự cần thiết nên đã đồng ý cho Tôi về đây
sinh hoạt vì tôi đã có liên hệ với chùa Liên Hoa
từ 4 năm nay rồi.
Chiều thứ ba,
ngày 6 tháng 9, anh Quảng Huy lên Chùa Cổ Lâm
chở tôi về chùa Liên Hoa. Cùng về ở lại chùa với
tôi có một nhà sư người Mỹ, đệ tử Hòa Thượng Duy
Lực, tu thiền đã 12 năm, pháp tự là Lực Chứng (tên
Mỹ là Charles Lloyd). Sư thích tìm nơi yên tĩnh
để ngồi thiền. Mỗi ngày ngồi thiền 3 lần sáng,
chiều và tối, mỗi lần ngồi 1 giờ rồi đi thiền
hành một giờ. Khi nào rảnh thì đi thiền hành
ngoài vườn chùa. Sư im lặng ít nói, cũng như mấy
đứa đệ tử Mỹ của tôi vậy, luôn luôn im lặng, ai
hỏi điều gì cần thiết lắm mới trả lời, không thì
thôi, giống như là tu tịnh khẩu vậy. Chùa để cho
một phòng riêng, Sư Mỹ nầy cũng ăn gạo lức và
rau trái như tôi nên việc nấu nướng dễ dàng. Lực
Chứng có cha mẹ ở Origon nên thỉnh thoảng khi
cha mẹ đau ốm cũng lái xe về thăm. Mong rằng
chúng tôi sẽ sống an ổn để tu tập và hướng dẫn
cho Phật tử nơi thủ phủ Olympia nầy.
Mỗi ngày chúng
tôi thức dậy lúc 4:30 AM, Tụng kinh ngồi thiền
từ 5 AM đến 6 AM. 7 giờ ăn điểm tâm. 12 giờ ăn
trưa. 6 giờ ăn bữa chiều. 7 giờ tụng kinh. 8 đến
9. PM thiền hành. Và đi ngủ lúc 10:00PM.
Phật sự của chùa
Liên Hoa là mỗi ngày Chủ Nhât, Phật tử về chùa
tụng kinh, lễ Phât. Các em trong GĐPT sinh hoạt
từ 12:00 đến 2 :00PM. Người lớn Tụng kinh A Di
Đà và niệm Phật từ 2 đến 3:00PM. 3:15 đến
4:00PM học Phật pháp. Mỗi tháng có một ngày
Huân Tu Niệm Phật từ 9:00AM đến 9:00PM chỉ ăn
một bữa trưa đơn giản. Chuyên tâm niệm Nam Mô A
Di Đà Phật vừa ngồi niệm Phật một giờ rồi đi
kinh hành niệm Phật, tụng kinh A Di Đà và học
hỏi cho thấu hiểu pháp môn Tịnh Độ để phát khởi
Tín Tâm. Tinh tấn niệm Phật cầu nguyện vãng sanh
về cõi Tây phương Cực Lạc của Đức Phật A Di Đà,
lấy đây làm mục đích chính yếu của việc tu hành
suốt cả cuộc đời của người con Phật.
Mỗi buổi sáng sau
khi ăn điểm tâm xong, tôi đạp xe một vòng quanh
các con đường trong xóm độ 5 miles. Rồi về phòng
đọc sách nghe băng giảng hay xem DVD nhiều nhất
là của pháp sư Tịnh Không thuyết giảng về pháp
môn Tịnh Độ. Cũng có nhiều CD. Và VCD của Hòa
Thượng Tuyên Hóa hay của Thiền Sư Nhất Hạnh….
Nhờ những phương tiện nầy mà tôi có thể học hỏi
để mở mang kiến thức và lựa chọn con đường tu
hành chuẩn bị cho những tháng năm còn lại của
cuộc đời, nếu không có nơi bình an thanh tịnh
như cảnh chùa Liên Hoa nầy để gia công tu tập
thì chẳng biết ngày nào mới hạ thủ công phu được.
Không thể nào cứ chạy mãi theo công việc thế
gian, không thể nào hưởng thụ đời sống vật chất,
bị ràng buộc bỡi danh lợi bạc tiền, gia đình con
cái… mà có thể chuẩn bị tư lương đầy đủ cho ngày
ra đi vĩnh viễn, không thể nào làm chủ được mình
trong giờ lâm chung. Không thể nào nhất tâm niệm
Phật trong cơn đau đớn kinh hoàng trong lúc hấp
hối được. Nếu luôn luôn nghĩ tưởng đến cái Chết
sắp đến thì con người mới biết xả ly tham ái,
sân hận si mê, để tìm đường về Cực Lạc nơi cõi
Tịnh Độ của Đức Phật A Di Đà được.
Về ở chùa Liên
Hoa được hai tuần thì có anh Hiến, cô Kim Anh và
vài đạo hữu ở Seattle về thăm có đem theo quà
bánh lá gai, rau quả và mè đen để chúng tôi ăn
với cơm gạo lức. Đến chiều chúng tôi ăn bánh
Khoái (bánh xèo) do cô Quý từ Santa Ana, Cali
với anh Sĩ và con trai là Minh Quang lên thăm ở
lại chùa với chúng tôi một tuần, hàng ngày tu
tập tụng kinh, niệm Phật và đi thiền hành quanh
vườn chùa. Đặc biệt cô Lê Thị Quý, con Bác Lào,
gốc người Huế, vào lập nghiệp tại Sông Cầu, Phú
Yên. Bác là chánh đại diện GHPG tại quận Sông
Cầu, Ngày vào dạy học tại trường Trung Học Sông
Cầu, chính bà mẹ của cô Quý nấu cơm chay cho tôi
ăn. Nên tôi rất quen thân vơí gia đình nầy. Sau
đó tôi lên chùa Long Quang vừa tu tập vừa đi dạy
học. Thầy Nguyên An cũng ở tại đây để đi học.
Anh Sĩ cũng là
giáo viên dạy tại trường Trung Học Sông Cầu từ
năm 1964, khi tôi đã vào dạy học tại trường
Trung Học Bồ Đề Tuy Hòa. Bây giờ sau 40 năm mà
chúng tôi còn gặp lại nhau thật là hy hữu. Minh
Quang lái xe cho anh Sĩ và cô Quý đi từ Cali lên
Olympia, đem theo những vật dụng như bột, nhân
nhụy, các thứ khuôn để đúc bánh Bèo, bánh Xèo để
làm bánh đãi chúng tôi, bởi vật suốt một tuần
ngày nào chúng tôi cũng được thưởng những món
bánh bèo, bánh bột lọc, bánh xèo, bánh canh, hay
bún ngon lành, … do cô Quý làm với sự giúp đỡ
của anh Sĩ. Tôi cứ tưởng mình về ẩn cư nơi chùa
Liên Hoa hẻo lánh nầy hàng ngày chỉ ăn cơm gạo
lức muối mè, tương chao đạm bạc thôi, không ngời
lại có quý nhân đến làm đủ thứ bánh trái ăn uống
hàng ngày như được ăn giỗ vậy.
Về đây mở hội
Liên Hoa
Cùng nhau niệm
Phật Di Đà nhất tâm.
Một nguyền thoát
khỏi trầm luân
Liên Trì hải hội
chân thân hiển bày.
Ta bà là chốn lưu
đày
Sinh lão bệnh tử,
thiên tai hoành hành.
Bọt bèo mạng sống
mỏng manh
Cuộc đời như sợi
chỉ mành treo chuông.
Thích Ca chỉ nẻo
dẫn đường
Hướng về Tịnh Độ
tìm phương thoát nàn.
Sá gì mật ngot
trần gian
Một phen dứt sạch
buộc ràng thế nhân.
Bao nhiêu lợi lộc
hư danh
Càng nhiều tình
cảm lại càng khổ thân.
Yêu thương lưu
luyến hồng trần
Gia tài quyến
thuộc cột chân anh hùng.
Như chim bị nhốt
trong lồng
Như cá háu đói
gặp vòng lưỡi câu.
Lòng người bể
thẳm vực sâu
Biết đâu thật dạ,
biết đâu hận thù.
Nào ai thành kính
muốn tu
Vạn duyên buông
hết, ngục tù thoát ra.
Một lòng tin
tưởng Thích Ca
Ngày đêm nghĩ
tưởng Di Đà mà thôi.
Công phu đã thành
thục rồi
Một mai vượt khỏi
luân hồi tử sanh.
Tòa sen Tịnh Độ
sẵn dành
Di Đà thọ ký thác
sanh liên đài.
Liên Hoa Temple
19 Sep
2005 |