Mẹ Của Con
ĐẠI HƯƠNG


Khi mặt trăng còn mãi đang đi dạo
Trên bầu trời chưa chịu khuất trong mây
Những vì sao chơi đuổi bắt từng bầy
Mẹ đã dậy, bắt đầu một ngày mới.

Ngày của mẹ bắt đầu trong bận rộn
Vẫn lo tròn cho giấc ngủ của con
Mẹ cặm cụi nấu những gì con thích
Để sáng mai, con lót dạ đến trường.

Vì thương con, mẹ ngại gì giông bão
Đội mưa dầm để che chở cho con
Mỗi ngày qua nhiều những vết chân chim
Trên mắt mẹ, với màu sương tóc bạc.

Cuộc đời mẹ từng ngày qua lặng lẽ
Mãi âm thầm như ngọn gió miền Nam
Làm dịu mát đời con từ thơ bé
Từng phút giây con hít thở hơi trời.

Mẹ có biết bao lần con tự nhủ
Sẽ không hề làm cho mẹ buồn lòng
Nhưng rồi con vẫn là một đứa trẻ
In vết hằn trên trán mẹ lo toan.

Một dòng sông sẽ không trở về nguồn
Bao con suối hòa vào lòng biển lớn
Nhưng con nguyện làm một con suối nhỏ
Chảy suốt đời giữa lòng mẹ yêu thương

 

 

* Chân thành cảm ơn bạn đọc Diệu Hiếu đã gởi bài thơ này đến trang nhà!

 

 
 
simple stats
Lượt đọc kể từ Mùa Phật Đản 2552 - 2008