TRÊN NHỮNG ĐỈNH CAO
Vĩnh Hảo
Tu viện nằm trên một đỉnh đồi khá cao. Nói là
tu viện nhưng thực ra chỉ là một trang trại nhỏ vừa được mua lại, dự kiến
thiết lập một tu viện Phật giáo. Đất rộng trên mười mẫu tây, chỉ cách trung
tâm thành phố khoảng mười lăm phút lái xe với vận tốc nhanh trên xa lộ.
Xe chúng tôi leo tới đỉnh đồi vào ban đêm.
Trời vào thu, khá lạnh. Chỉ có thể từ chỗ đậu xe, đứng nhìn bao quát thành
phố từ trên cao trong vài phút rồi vội vã vào trong, tâm tưởng không quên
ghi đậm hàng triệu ngọn đèn điện lớn-nhỏ của thành phố tỏa chiếu như một
biển ánh sáng bao quanh ngọn đồi.
Sau khóa lễ ngắn, chúng tôi có vài giờ đồng
hồ ngồi uống trà, đàm đạo, cho đến hai giờ khuya. Những người tuổi trẻ của
hơn hai mươi năm trước, nay đã xấp xỉ trên dưới năm mươi, vẫn còn cơ hội để
ngồi bên nhau. Tóc ngã hai màu mà hoài bão và nhiệt huyết năm nào vẫn còn
cháy sáng, lặng lẽ, nhưng bền bỉ.
Không đủ phòng ngủ, chúng tôi chia nhau, hai
hoặc ba người chung một phòng. Giường của tôi là chiếc giường không bình
thường vì có hai tấm nệm dư chồng lên trên, khá cao, ngang với thành cửa sổ.
Cửa sổ kính, không màn che, nhìn về hướng tây của thành phố. Nằm nghiêng,
không cần rướn người, không cần ngoái cổ hay cất đầu lên, vẫn có thể nhìn
thấy một vùng rộng lớn ánh điện thành phố trình hiện ngang tầm mắt. Chưa bao
giờ trong cuộc đời lại có một đêm nằm ngắm đèn phố thị đẹp và thơ mộng đến
thế!
Đèn phố thị nhìn từ xa, đẹp và huyền ảo như
những vì sao. Đã từng có những lúc ngủ ngoài vườn hay sân thượng cao ốc,
ngắm sao trời; nhưng chưa bao giờ được nằm trong phòng ngắm sao phố như đêm
nay.
Chập chờn giấc ngủ ngắn trên đồi sao, mỗi khi
mở mắt là thấy cả một trời ánh sáng lấp lánh giữa đêm đen. Có khi mơ màng
không rõ mình đang lạc vào cảnh giới nào, cung trời nào. Đây là trời hay đất?
Đây là núi hay biển? Đây là sao hay đèn, là đom đóm hay châu ngọc? Là mây
trắng hay sương mù giăng ngang? Sắc vàng, sắc trắng, sắc đỏ, sắc xanh… ngàn
sao trên trời cao, thậm chí những giải ngân hà xa xăm huyền nhiệm không hẳn
đã đẹp và đa dạng như ánh điện thành phố nhìn từ đồi cao, nhất là trong tư
thế nằm nghiêng, quấn mình trong chăn ấm… thú vị vô cùng! Bởi lẽ con người,
dù với kỹ thuật tân tiến hiện đại, vẫn chưa thể khám phá, hoặc có thể hình
dung được những gì đã và đang xảy ra nơi những vì sao và các giải ngân hà xa
cách hàng triệu triệu năm ánh sáng; trong khi đó, nơi những ánh đèn lớn-nhỏ
của phố thị, người ta có thể cảm nhận được đời sống của con người, với những
hỷ-nộ-ái-ố, những thăng-trầm vinh-nhục, những biến thiên đổi dời, những sinh
hoạt rất thực, rất gần gũi của kiếp nhân sinh. Kìa, nơi kia, ánh đèn kia, có
thể là từ thư phòng của một văn nhân đang cố gắng viết nốt một đoản văn
trước khi đi ngủ; nơi kia, ánh đèn từ một văn phòng của cao ốc, có thể đang
có những người dọn dẹp, hút bụi, thay bao rác; nơi kia, ánh đèn mờ, có thể
có cặp tình nhân đang âu yếm thương yêu nhau; nơi kia, có người đau khổ đang
khóc vì mất mát; nơi kia, có những người đang lo nấu nướng chuẩn bị thức ăn
cho nhà hàng ngày mai; nơi kia, có những người bạn thâm giao đang ngồi
chuyện trò thâu đêm bên những chung trà hay cốc rượu; và nơi kia, nơi kia,
nơi kia, trong những căn phòng và căn nhà đèn điện đã tắt, là những con
người, từ người già đến bé sơ sinh, đang chìm trong giấc ngủ đêm thu…
Nhưng điều tuyệt vời nhất là không khí tịch
mịch lặng lẽ của biển ánh sáng bao quanh. Trong khi muôn triệu ngọn đèn đồng
lúc tỏa chiếu ánh sáng của chúng, không có thứ âm thanh nào được cất lên.
Tất cả những ồn ào huyên náo của phố thị hầu như đã bị bỏ lại từ khi chúng
tôi lên đến đỉnh đồi; và giờ đây, khi thành phố chìm vào giấc ngủ, lại qua
lớp kính trong thật kín của cửa sổ, sự im lặng còn sâu lắng và mênh mông
diệu kỳ hơn.
Âm thanh là sóng của im lặng. Ồn ào, thịnh nộ
như thế, nhưng rồi sẽ tan biến thật nhanh. Chỉ có sự im lặng là ở lại lâu
dài.
Ánh sáng là sóng của bóng tối. Tỏa chiếu,
rạng ngời như thế, nhưng nếu không liên tục thắp lên và gìn giữ, bóng tối sẽ
tràn ngập.
Con người vẫn chuộng âm thanh và ánh sáng,
luôn có khuynh hướng khuếch đại chúng lên ở mức tối đa mà họ có thể làm
được. Nhưng nỗ lực ấy của họ thường khi chỉ tạo những mâu thuẫn, xung đột
thay vì là sự chan hòa, tương giao. Lẽ ra nên im lặng thì lại nói thật
nhiều. Lẽ ra nên thắp sáng thì lại vùi trong bóng tối và phá hủy ánh sáng
của kẻ khác.
Nhìn gần, những ngọn đèn thắp sáng bên nhau,
tỏa những sắc màu dị biệt; có khi tỏa cho riêng nó, có khi giao thoa với
những đèn khác. Ngọn đèn nào cũng có cõi riêng của nó, không cái nào giống
cái nào. Mỗi điểm sáng là một viên ngọc, không tự biết rằng nó đan kết với
hàng triệu điểm sáng khác trong vũ trụ tịch mặc u huyền.
Chỉ khi nào nhìn từ đỉnh cao và nhìn từ xa,
tất cả điểm sáng đều như nhau, như những đợt sóng vươn dậy từ nền của đêm,
từ biển của bóng tối. Trên chóp đỉnh của tôn giáo, triết lý, học thuật và
nghệ thuật, tất cả âm thanh và ánh sáng, tất cả những náo động, vọng động,
loạn động, manh động, kích động, bạo động… đều trở về với nỗi bình yên, lặng
lẽ.
Trong Lời Mở Đầu cho thi phẩm mới nhất của
mình, nhà thơ Phạm Công Thiện có trích một câu thơ của Goethe (Ueber allen
Gipfeln Ist Ruth) và dịch như sau: "Trên tất cả những đỉnh cao là bình yên."
Câu thơ ấy gợi ý để đặt nhan đề cho thi phẩm
của ông, "Trên Tất Cả Đỉnh Cao Là Lặng Im." Tôi rất thích nhan đề ấy. Một
nhan đề đầy triết lý. Có thể từ đó mà nghiệm ra nhiều lý lẽ, từ trừu tượng
cao thâm đến thực tế gần gũi.
Trên tất cả những đỉnh cao là Lặng Im. Trên
tất cả những đỉnh cao là Bình Yên. Trên tất cả những đỉnh cao là Dung Hợp.
Trên tất cả những đỉnh cao là Đồng Nhất. Trên tất cả những đỉnh cao là Vĩnh
Cửu.
Từ suy nghiệm như thế, tôi ước mong tất cả
ánh sáng có được của trần gian hãy được thắp lên, dù là ngọn hải đăng rực
sáng hay chỉ một que diêm le lói, hãy cứ thắp lên. Đừng nguyền rủa bóng tối
mà hãy thắp sáng lên. Ngạn ngữ tây phương và đông phương đều có chung ý
tưởng đó. Tất cả chúng ta đều có trách nhiệm để thắp sáng cho trần gian u
tối. Ánh sáng của từ bi, bác ái, nhân từ, khoan dung. Ánh sáng của Chân,
Thiện, Mỹ. Ánh sáng của minh triết, nghệ thuật, văn hóa, giáo dục, từ thiện…
hãy cùng thắp lên, dù yếu ớt hay rực rỡ, hãy cứ thắp lên. Mỗi người, bằng
khả năng và từ vị thế của mình, hãy sáng lên như một ngọn đèn. Không ngăn
cản, không lấn lướt, không đối chọi hay cố ý hủy diệt ánh sáng của kẻ khác.
Chức năng thực sự của ánh sáng là xua đi bóng tối (của tham lam, thù hận, và
cuồng si đang phủ trùm cuộc đời), chứ không phải là triệt hủy ánh sáng khác.
Ánh sáng không loại trừ nhau. Từ xa và trên cao, sự giao thoa của muôn
triệu ngọn đèn tạo nên cả một biển ánh sáng rực rỡ, diễm lệ. Các loại ánh
sáng đều có thể cùng lúc sáng lên, hoặc nối tiếp nhau sáng lên, không gì
ngăn ngại.
Bạn hãy cứ nói, cứ thắp lên ánh sáng của bạn,
đừng lo sợ ánh sáng của kẻ khác có thể làm lu mờ mình đi; cũng đừng cố gắng
trùm lấp ánh sáng của kẻ khác. Bởi vì, dù cho bạn sáng rực như đèn pha thì
ánh đèn nhỏ trên lối đi hành lang vẫn cứ tỏa ánh sáng khiêm nhường của nó để
giúp kẻ khác thấy đường; hoặc cho dù ánh sáng của bạn chỉ như ánh sáng của
đom đóm, thì đó vẫn là ánh sáng của bạn, không ai có thể phủ nhận được. Ánh
sáng nào cũng có giá trị và cái đẹp riêng của nó. Điều quan trọng là tự thân
của mỗi người chúng ta, hãy tự thắp lên ngọn đuốc của mình, hãy sáng lên
bằng tất cả năng lượng hàm tàng của mình để dâng tặng cuộc đời.
Buổi sáng thức dậy, vẫn trong tư thế nằm
nghiêng, tôi thấy thành phố tràn ngập ánh mặt trời, dù đâu đó mây và sương
mù vẫn còn giăng phủ. Thành phố hiện rõ nét với những cao ốc và những ngôi
nhà, công viên, đường sá, xe cộ nườm nượp, và những trụ đèn... Những nơi
không cần đèn, sẽ không cần phải thắp. Không phải lúc nào cũng cần phải cất
lên âm thanh, cũng không phải lúc nào cũng phải đốt sáng. Âm thanh, ánh sáng,
đều vô thường. Chúng xuất hiện và tan biến theo nhân duyên và theo nhu cầu
của con người, và cuộc đời.
Dù vậy, nơi đỉnh cao này, hàng triệu con
người trong thành phố bao quanh, vẫn chỉ hiện hữu trước mắt tôi trong nỗi
bình yên, lặng lẽ.
Trên tất cả những đỉnh cao đều như thế, là
như thế.
San Jose, California, 15 tháng 12 năm 2007
Vĩnh Hảo
|