|
Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời
GIÁC DŨNG
Tôi muốn tặng em một món quà, nhưng tôi sợ rằng
em sẽ không giữ nó được lâu trong đôi bàn tay.
Vì có món quà vật chất nào mà không tan hoại
theo thời gian phải không em?
Tôi chỉ có món quà vô giá không tan hoại trước
mọi chi phối của cuộc đời, đó là “tấm lòng”.
Điều tôi muốn nói ở đây đó là tấm lòng thương
yêu trong sáng, tràn đầy hoan hỷ, chan chứa niềm
cảm thông.
Chẳng phải vì vòng tay bé nhỏ không ôm trọn đất
trời mà vì ta không chịu dang rộng bàn tay đang
còn khép giữ, vì trái tim ta không rộng mở để
cho nó rung lên những cung bậc yêu thương. Trong
ta có sẵn chất liệu của yêu thương và thù hận,
tràn đầy những tâm tư thiện và ác, tốt và xấu…
Sở dĩ ta đau khổ là vì thiếu tình thương, thiếu
người thông cảm, sẻ chia cùng ta trong cuộc sống.
Em ơi! Hãy thay đổi tầm nhìn, hãy dang rộng vòng
tay, đổi thay dòng máu úa màu tự kỷ để cho dòng
máu đỏ thắm thấm nhuần chất liệu yêu thương lưu
chuyển. Tôi và em sẽ cảm thấy được cuộc đời này
không của riêng ai, cuộc đời này là của tất cả
mọi người, nó sẽ đẹp lắm em ạ!
Những gì tôi muốn nói cùng em có lẽ sẽ không bao
giờ cùng tận, nhưng tôi muốn chia sẻ với em một
điều thầm kín. Cuộc đời có muôn hình vạn trạng,
những cảm niệm về cuộc đời sẽ không có điểm cùng
tận. Bởi cuộc đời là một trường học không có lớp
cuối cùng, để rồi khi nhắm mắt xuôi tay, trả lại
cho đất trời mảnh hình hài bé nhỏ này, tôi và em
là những đứa học trò chưa nhận được bằng tốt
nghiệp!
Vậy mong rằng,
Tôi và em cùng tất cả mọi người, hãy sống cho
xứng đáng những ngày hiện hữu.
Thắp sáng cho nhau niềm tin trọn vẹn và xua tan
những nỗi niềm u tịch.
Hãy sống với tháng ngày không ngăn cách, tuyệt
vắng bóng dáng của ngã chấp.
Tâm tư chúng ta lắng đọng trong một niềm vô biên,
rải niềm thông cảm đến vạn loại thì hạnh phúc sẽ
không còn là của riêng mình nữa em ạ!
“…Mắt
lành trông chúng sanh
Biển
phước nhiều vô lượng...”
Giác Dũng
(theo Hoa Linh Thoại)
 |