|
Trước Khi Ánh Chiều Tàn
Nam Kha
Đã
quá nửa đời người, nhưng anh còn hẹn. Còn nhiều
việc chưa xong. Phải đầy đủ vật chất cho tuổi
già, lúc đó mới yên tâm tu tập.
Anh vẫn còn làm quá
nhiều việc để chuẩn bị cho tuổi già nghỉ ngơi.
Hôm qua anh cho biết tin, người bạn bằng tuổi
anh vừa mất đột ngột, đã gây cho anh một cơn sốc.
Anh cảm thấy hình như mình sai lầm khi chờ đợi.
Nhưng anh vẫn chưa có quyết tâm được. Anh thở
dài nhiều lần khi nói những băn khoăn của mình.
Nằm
trên giường bệnh, cô nói: không còn kịp nữa rồi.
Nắng đã gần tắt mà đường về còn mờ mịt quá.
Người chung quanh hộ niệm giúp cô. Nhưng rồi, cô
vẫn còn toan tính sắp đặt quá nhiều. Tôi đến
thăm, thấy cô vừa đặt điện thoại xuống, cô vừa
gọi cho hiệu bánh dặn đem đến một ổ bánh sinh
nhật chiều nay cho chị cô. Và dường như cô sử
dụng điện thoại quá nhiều để sắp đặt và sắp đặt.
Tôi
lắng nghe những mẫu trò chuyện giữa cô và những
người đến thăm bệnh. Tôi đã uống gần cạn hết
bình trà một mình mà chưa biết bắt đầu thế nào
với cô, khi người chung quanh xin nói giúp cô
một lời, để cô dứt khoát buông bỏ, chuẩn bị tinh
thần an bình.
Cô
biết rất rõ, cái chết đến gần kề, việc tu tập
chưa bao nhiêu. Cô rất muốn không trở lại trần
gian này nữa. Nhưng có thật thế không. Cô sẽ
thật sẽ không trở lại trần gian này nữa, nếu cô
muốn. Nhưng dường như cô chưa muốn như thế. Cô
nói thì nghe dứt khóat, nhưng thái độ thì thì cơ
hồ trái lại.
Bạn
thường nói, mình sẽ lên Tây phương tu tiếp, nhất
định thế. Nhưng khung trời bạn đang sống, nó
cũng gần gần với cõi tịnh độ mà. Chỉ tiếc chúng
ta lao tới những tham vọng khá nhiều. Muốn thành
đạt và thành đạt. Bạn khó mà nói đã chán ngán
khi đang có trong tay tất cả, và đã vất vả hơn
nửa đời người để có được những gì bạn đang có.
Tây
phương thì rộng mở, chỉ e mình không chịu rời xa
cái trần gian mà mình cho là đang ngán ngẩm bỡi
va chạm và thất vọng. Nhưng chỉ sau một giấc ngủ
dài, buổi sáng thức dậy mọi chuyện lại trở về
khởi điểm của hăm hở tính toan, cho đến buổi
chiều sau một ngày thất bại, cảm thấy cần có
quyết định xa lánh cát bụi trần gian này.
Chuyện rằng:…Ngày
xưa đã có một anh chàng, bắt đầu từ mốc khởi
hành trên mảnh đất đang tranh quyền sở hữu, anh
chạy cắm cờ đến đâu thì phần đất đó sẽ thuộc về
anh với điều kiện anh phải trở về mốc khởi hành
trước khi mặt trời lặn. Anh bắt đầu lên đường,
chạy khá xa. Đến giữa trưa là lúc quay về, anh
nghĩ cố gắng thêm một chút nữa, khi quay về sẽ
chạy nhanh hơn để kịp thời gian. Khi bắt đầu
quay trở lại, anh chạy tăng tốc nhưng không thể
nhanh như anh nghĩ, và dường như mặt trời lặn
quá nhanh. Anh càng cố sức thì đường càng như xa
hơn. Khi ánh nắng chiều tắt hẳn, anh ngã gục, mà
chưa kịp đặt chân lại điểm khởi hành ban sáng…
Rất
nhiều lời bàn và kết luận cho mẫu chuyện này.
Lúc còn trẻ, tôi cũng tham gia lạm bàn. Và kết
luận anh chàng quá tham lam nên mất hết.
Không
biết đến bây giờ tôi và bạn đã chịu nhận mình là
anh chàng tham lam đó chăng. Mình đã đi quá xa
rồi, hơn nửa đời người mà vẫn còn định rong ruổi
thêm. Không biết chúng ta còn định hẹn đến bao
giờ.
Bức
tranh cuộc đời vẫn thế. Ánh chiều tắt, người ta
ngã gục trước khi đạt được những gì mong muốn.
Các Tổ sư thường bảo chờ đêm ba mươi trả lời ông.
Biết đâu
có một con phượng hoàng về đầu non, ẩn thân chốn
mây ngàn, kịp trước khi mặt trời lặn. Là ai nhỉ?
Nam
Kha
theo Hoa Linh Thoại
|