|
Những con đường
mang tên "Cha"
Vũ Ngọc Hậu
Lê vẫn thường tự
hào khoe: "Mẹ em nấu ăn rất ngon". Tôi chỉ ậm ừ
cho qua chuyện và thường tự hỏi tại sao Lê
thường nói thế trong những lúc chúng tôi đang
nói chuyện về những việc chẳng ăn nhập với điều
ấy. Vả lại cũng đâu có gì lạ? Những bà mẹ nội
trợ thông thường, đâu thiếu người nấu ăn ngon?
Cho đến một ngày tôi mới hiểu, khi Lê khoe những
câu khoe thường nhật, chỉ có điều thêm một vế
sau: "Mẹ em nấu ăn rất ngon. Vì mẹ em làm nghề
nấu cỗ".
Hôm ấy Lê có
chuyện buồn, chơi với nhau bao lâu, bấy giờ tôi
mới biết hoàn cảnh gia đình Lê: "Bố em bỏ đi Nga
hơn chục năm. Hai anh em Lê được đi học từ những
bữa nấu cỗ thuê của mẹ...". Câu chuyện kết thúc
bằng câu nói tôi đã rất quen: "Mẹ em nấu ăn rất
ngon!"....Và căn phòng chỉ có tiếng động khi tôi
lên tiếng: "Còn
bố chị thì biết rất nhiều đường, vì bố chị làm
nghề xe ôm!".
Hai chúng tôi
nhìn nhau rất lâu và cùng im lặng.
Câu chuyện chỉ có
thế nhưng tôi không thể quên ngay sau đó. Nó cứ
trở đi trở lại trong tôi...
Bố tôi làm xe ôm
đến nay đã mười bảy năm. "Tuổi nghề" của ông
tính bằng "tuổi đời" của tôi. Vì sao ư? Chỉ khi
sinh ra tôi ông mới bắt đầu nghề xe ôm - cái
nghề gắn bó với chiếc xe và những con đường...
Năm 1991, năm tôi
ra đời! Năm 1991, năm bố tôi bắt đầu đón khách
trên sân cảng, năm mẹ tôi ở nhà nuôi bốn con lợn
lấy tiền cho chị gái tôi đi học...
Chuyện nếu kể ra
sẽ dài thật là dài. Mười bảy năm, đâu phải
chuyện một ngày? Suốt mười bảy năm, tôi nghe
không biết bao nhiêu lần câu chào mời khách của
bố tôi "Bác về đâu đó bác?". Câu trả lời của
những người khách đi xe không quen mặt làm sao
tôi nhớ hết? Kiến Thụy, Thủy Nguyên, Đồ Sơn, An
Hải... hay Cầu Đất, Cát Đài, Lê Lợi, Dư Hàng...
Biết bao con đường. Vậy mà tại sao đến bây giờ,
khi đã sang tuổi mười bảy, tôi mới nghĩ đến
những con đường ấy để biết rằng bố tôi đã biết
rất nhiều nơi trên đất Hải Phòng này...
Suốt những ngày
đi học, ít khi nào tôi hỏi được bố bài tập của
mình. Bố tôi chẳng thuộc một bài thơ, Toán thì
lên cấp II ông đã không làm được... Tôi cho rằng
ông chẳng biết gì. Đến sau này tôi mới hiểu ông
biết rất nhiều. Những con đường ông biết đã nuôi
tôi thành một cô gái cao 1m60, nặng 50 cân từ
một đứa trẻ nặng 2 cân mốt, dài vài chục phân
lúc mới lọt lòng.
Những con đường
đào lên, lấp xuống, những con đường qua tháng
năm không biết bao nhiêu chiếc xe đã đi qua. Tôi
chỉ biết trên những nẻo đường ấy, đã từng in dấu
một người xe ôm trong những buổi trưa hè nóng
bỏng...
Người thầy dạy
Toán biết rất nhiều công thức Toán, cô giáo dạy
Văn thuộc rất nhiều bài thơ, người nấu bếp thuê
ấy đều nuôi lớn những đứa con của mình bằng
những gì học biết. Bố tôi - người xe ôm thì biết
rất nhiều những nẻo đường. Ông cũng nuôi chị em
tôi lớn lên bằng những gì ông biết. Đôi khi, tôi
nghĩ đó là tất cả những gì ông có - một người bố
yêu con như biết bao người bố yêu con. Vậy nên
nếu tôi có một người bố làm nghề xe ôm thì đâu
có nghĩa tôi không được yêu thương để lớn - lên
- đúng cách như khi tôi có một người bố làm thầy
giáo, kỹ sư hay giám đốc?
"Bố tôi biết rất
nhiều con đường. Vì ông làm nghề xe ôm"...
Có
những con đường không được đặt tên, có những con
ngõ vô danh, nhưng vẫn có thể dẫn người ta trở
về mái ấm. Với tôi, ấy là những con đường mang
tên "Cha"...
Vũ Ngọc Hậu
======================
* Chân thành
cảm ơn bạn đọc Ngọc Phương đã gởi bài viết trên
đến PGĐC!


|