MỘT NẮNG HAI SƯƠNG

Thích Tánh Tuệ

 

Chiều ra bên bờ sông vắng 
Thẩn thơ theo bờ cát dài 
Con tìm dấu chân của mẹ 
Tìm hoài không thấy… chiều phai.

 

Sớm mai Mẹ đi gánh nước 
Mẹ gánh hai thùng sương đầy 
Khi mặt trời còn yên giấc 
Bờ lau sậy còn ngủ say. 

 

Buổi trưa Mẹ đi gánh nước 
Mẹ gánh hai thùng nắng vàng , 
Nghiêng nghiêng con nhìn trong ấy 
Thấy cả mây trời mênh mang... 

 

Buổi chiều Mẹ đi gánh nước 
Mẹ gánh hai thùng mưa đầy 
Mưa lên nhạc mềm nón lá 
Mẹ về ướt áo không hay! 

 

Rồi đêm…lại đi gánh nước 
Mẹ gánh hai thùng sao trời, 
Có hôm con nhìn rất lạ 
Trong thùng có cả trăng trôi. 

 

Một đời Mẹ đi gánh nước 
Gánh theo sương nắng bao mùa 
Gánh cả đời con nằng nặng 
Tình thương Mẹ nói sao vừa. 

 

Một chiều Mẹ lìa đôi gánh 
Bốn mùa thuơng nhớ gọi tên 
Con nhìn hai thùng nước nhỏ 
Chờ trông bóng Mẹ hiện lên.

 

Chiều trên bến ngồi quạnh quẽ 
Còn nghe kĩu kịt trong hồn 
Tay ôm cây đòn gánh Mẹ 
Mắt buồn... dõi bóng hoàng hôn!

 

Thích Tánh Tuệ

 

 
 
simple stats
lượt đọc kể từ Mùa Phật Đản 2552 - 2008