CÕI CÔ LIÊU

Hàn Long Ẩn


Nắng đã tắt bỏ chiều đi biền biệt
Còn lại đêm hun hút cô liêu
Có tiếng gọi từ đâu về da diết
Một nỗi niềm cháy mãi, không tên.

 

Ta tự hỏi bóng mình trên vách đá
Tầm thư ơi, thực thể nào đây?
Nghe tiếng dội từ đường bay của lá
Bến bờ kia âm vọng bến bờ này.

 

Người lẻ bóng giữa rừng hoang tịch tĩnh
Trầm tư gì khí vị cô đơn
Ai trơ trọi không cùng vạn hữu
Hương vị nào vắng bặt, vô ngôn?


HÀN LONG ẨN
(Chùa Thiên Trúc, San Jose, cuối đông 2010)

 

      

 
 
simple stats
lượt đọc kể từ Mùa Phật Đản 2552 - 2008