THIÊN THẦN NHỎ

Hạnh Thuần

 

Sáng hôm nọ, chị lại gặp cảnh ùn tắc giao thông trên đường đi làm giờ cao điểm. Chuyện thường ngày ở thành phố lớn, nhưng chị tự trách mình đã bê trễ với những việc lặt vặt ở nhà mới ra nông nổi như vậy.

Đã sốt ruột với việc nhích xe lên từng tí một trong dòng người tưởng như bất tận, chị còn gặp chuyện không hay: Xe chị bất ngờ loạng choạng, do vậy tay lái phía trái của chiếc xe va phải người ngồi yên sau chiếc xe đi bên cạnh. Chị giật mình, chưa kịp định thần thì người đó - một phụ nữ - đã la lên với giọng hốt hoảng: “Trời, đụng vô đâu vậy?”. Theo phản xạ tự nhiên, chị rối rít xin lỗi. Và chị đã nhận ra người phụ nữ đó bồng trên tay một em bé (chắc hẳn là con của chị), trùm kín bằng một chiếc khăn lông. Chị ngớ người ra, thật tình không biết mình đã đụng vào đâu để trả lời. Người phụ nữ cứ thế mà xoa lên đầu đứa bé (chị không thể biết là trai hay gái), cặp mắt nhìn chị đầy trách móc.

Người đàn ông lái chiếc xe vẫn giữ im lặng, rồi cho xe chạy thẳng khi đường trở nên thông thoáng hơn. Nhưng chị thì cứ áy náy suốt dọc đường đến cơ quan, chẳng biết mình đã gây ra chuyện gì nghiêm trọng cho đứa bé hay không. Thậm chí, nếu họ có đề nghị chị đi theo họ, ghé vào một nơi nào đó để kiểm tra đầu cổ cho đứa bé, chị cũng sẵn sàng. Như vậy chị còn yên tâm hơn. Ai mà không thương con, lo lắng cho con!

Rồi, chị chợt nghĩ đến vài câu chuyện thương tâm nổi lên gần đây. Con em của những công nhân có thu nhập thấp gặp phải bảo mẫu tại các cơ sở nuôi trẻ chui nhẫn tâm hành hạ. Khi biết được sự việc, đôi khi rất trễ tràng, lòng dạ những người cha người mẹ đó làm sao tránh khỏi xót xa, đứt ruột đứt gan. Con nhà giàu hay con nhà nghèo, chúng đều là những đứa trẻ hồn nhiên, cần được quan tâm săn sóc. Trẻ con, chính là những thiên thần nhỏ bình đẳng với nhau trên thế gian này.

Hạnh Thuần

 

 
 
simple stats
lượt đọc kể từ Mùa Phật Đản 2552 - 2008