Nhà Ngoại Cảm
PHAN THỊ
BÍCH HẰNG
Linh Toàn

(có
kèm phần âm thanh tự thuật và các nhận định,
nhân chứng ở cuối bài này)
Phan
Thị Bích Hằng sinh ra và lớn lên ở một vùng quê
nghèo thuộc xã Khánh Hòa, huyện Yên Khánh, tỉnh
Ninh Bình. Năm 1990, khi vừa tròn 17 tuổi, Hằng
bị chó dại cắn, sau 3 ngày đêm mê man bất tỉnh,
bỗng sống lại và từ đó Hằng phát hiện mình có
khả năng đặc biệt kỳ lạ: “Tiếp xúc với người cõi
âm”. Tính đến nay, sau 17 năm nghe, thấy và nói
chuyện với người bên kia thế giới, Bích Hằng đã
tham gia tìm được trên 8.000 hài cốt binh sĩ tử
trận và hơn 1.000 hài cốt khác của bà con bị
thất lạc mộ phần, trong đó có mộ liệt sĩ Vũ Thị
Kính, em gái giáo sư Trần Phương (tên thật Vũ
Văn Dung), Hiệu trưởng Trường Đại Học Kinh Doanh
và Công Nghệ Hà Nội. Chúng tôi đã có dịp phỏng
vấn nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng nhân “Trai
Đàn Chẩn Tế Bạt Độ” cuối tháng 3/2007 tại Chùa Linh Thắng, huyện Di Linh, tỉnh Lâm
Đồng.

Cô PHAN THỊ BÍCH HẰNG
- Hiện nay chị đang công tác ở cơ quan nào? Trước khi có khả năng
“tiếp xúc với người cõi âm”, chị có theo tôn
giáo nào không?
Bích Hằng: Tôi hiện đang công tác tại Trường Đại Học Quản Trị Kinh
Doanh Hà Nội và cũng là một trong những cán bộ
của Trung Tâm Nghiên Cứu Tiềm Năng Con Người
thuộc Liên Hiệp Các Hội Khoa Học Việt Nam. Gia
đình tôi theo Nho giáo, cha là sĩ quan quân đội,
mẹ là giáo viên. Từ khi phát hiện khả năng thấy,
nghe và nói chuyện được với người cõi âm, qua
tâm nguyện của các hương linh nhắn gởi, tôi có
nhiều cơ hội đến với đạo Phật. Chính sự thanh
lương, thánh thiện của quý Thầy qua công năng tu
tập và lời kinh tiếng kệ đã giúp cho các linh
hồn nhẹ nhàng thảnh thơi, trút bỏ những giận hờn
phiền não, dễ tha thứ cho nhau và mau siêu thoát.
- Cảm nhận của chị khi tham dự Trai Đàn Chẩn Tế Bạt Độ?
Bích Hằng: Tôi thật sự xúc động trước tâm nguyện và sự thánh thiện
của chư tôn đức Tăng Ni cùng Phật tử nơi đây, đã
khai mở pháp hội lớn như thế này để cho các
hương linh được hưởng lộc Phật. Giá mà quý vị
cũng được nhìn thấy “người cõi âm” như chúng tôi
(phái đoàn có 7 nhà ngoại cảm cùng đi), chắc
chắn rằng quý vị cũng sẽ vô cùng xúc động bởi
sau lễ “Nghinh Phan Sơn Thủy”, tôi đã phải bật
khóc khi trông thấy hàng trăm hương linh trong
đó có cả cụ già, trẻ em, phụ nữ, người cụt cả
chân tay, đui mù, tàn tật do nhiều nguyên nhân.
Ai mạnh thì dìu kẻ yếu, trước sau lũ lượt vào
đàn tràng ăn mày công đức nơi cửa Phật.
- Theo chị “người cõi âm” cần gì ở chúng ta?
Bích Hằng: “Tấm lòng”. Vâng! Tôi nhấn mạnh, người cõi âm rất cần ở
chúng ta những tấm lòng và họ rất sợ bị người
thân quên lãng. Có ai đó cho rằng chết là hết
cho nên người “âm” dễ dàng bị lãng quên. Thực tế,
hương linh rất sợ sự cô quạnh hẩm hiu, họ luôn
trông chờ tình cảm tưởng nhớ của người thân nghĩ
về họ. “Người cõi âm” không xài tiền, không ăn
mặc như chúng ta, nhưng họ lại nhận ở chúng ta
đầy đủ cả tấm lòng. Khi chăm sóc mộ phần, hài
cốt, lo hương khói cúng giỗ v.v… thì “người âm”
sẽ nhận được sự thành tâm của người dâng cúng.
- Giáo lý đạo Phật nói rất rõ về nghiệp lực của mỗi người. Theo chị,
những hương linh mà chị đã từng gặp (trên 8.000
hương linh) là ai? Chị có bao giờ thấy địa ngục
của người cõi âm chưa?
Bích Hằng: Thế giới người âm rất phong phú, đa dạng, chia ra làm
nhiều giai tầng chứ không chỉ có những người
giác ngộ về đạo Phật. Còn số mạng ư? Làm gì có
số mạng cho hàng ngàn chiến sĩ, nhân dân phải tử
nạn trong chiến tranh gây ra! Chính vì vậy mà
các oan hồn uổng tử vật vờ đau khổ khi bị chết
oan, thậm chí có người thân xác đã không còn
nguyên vẹn mà hài cốt lại bị chôn vùi trong rừng
sâu, khe suối… không ai hay biết. Tôi chưa thấy
địa ngục của người cõi âm bao giờ, nhưng đã thấy
rất nhiều các hương linh đau khổ vì nói không
được do họ luôn bị canh giữ. Điển hình như
trong chuyến tìm mộ liệt sĩ, khi đi ngang qua
làng Thành Mỹ, xã Ninh Mỹ, huyện Hoa Lư, tỉnh
Ninh Bình, tôi trông thấy một hương hồn thanh
niên đầu cạo trọc, anh ấy muốn nhắn gởi tôi điều
gì nhưng không nói được, bởi sau lưng anh có 2
bóng đen luôn ngăn cản không cho anh nói. Bên
cạnh mộ anh thanh niên này, còn có mộ của một cụ
già bê bết máu, cụ khóc và nhờ tôi nhắn với
người thân hãy làm nhiều điều phước thiện mà cầu
xin cho con trai, nó đang bị quỷ sứ canh giữ
khổ sở lắm, hỏi ra mới biết cậu con trai đã
giết cha và sau đó bị tử hình, hai cha con chôn
chung một chỗ… Còn có trường hợp, hương linh cụ
bà thọ 80 tuổi rồi, nhưng cụ cứ về kêu gia đình
lên chùa cầu siêu cho cụ. Gia đình đã lập 4 đàn
tràng mà cụ vẫn cứ kêu khóc hoài, người nhà liên
lạc với cơ quan quản lý tiềm năng con người và
xin gặp tôi. Sau khi tiếp xúc với hương linh của
cụ, tôi được biết trước đây gia đình cụ có nuôi
một cô cháu gái (mồ côi) gọi cụ bằng dì, hồi nhỏ
cụ thường xuyên đánh đập và cho cô cháu gái ăn
cơm nguội “trộn với phân của con gián”. Bây giờ
muốn cho cụ được thảnh thơi thì đứa cháu gái
phải thắp nhang tha thứ cho cụ và trên bàn thờ
phải cúng cho cụ 1 bát cơm trộn với phân của con
gián thì cụ mới mong được siêu thoát.
- Chị đã nhắc đến rất nhiều hai từ "cầu siêu"; vậy theo chị, phương
tiện cầu siêu trong đạo Phật giúp ích gì cho các
hương linh?
Bích Hằng: Tôi vô cùng tin vào sự siêu độ của nhà Phật, bằng sự thanh
tịnh và cả tấm lòng từ bi của chư Tăng qua lời
kinh của Phật dạy, các hương linh nghe hiểu và
sẽ xả bỏ được tham chấp, oan nghiệt, từ đó họ
mới mong được sám hối và siêu thoát.
Đó là những điều mà các hương linh thường nhờ
tôi nhắn với gia đình nên cầu siêu cho họ; âm
siêu thì thế giới cõi dương mới bình an. Tôi
mong sao một số tỉnh thành trên cả nước, tại
những nơi mà chiến tranh xảy ra ác liệt nhất như:
Quảng Trị, Quảng Nam, Điện Biên Phủ, các tỉnh
Tây Nguyên, nhà tù Côn Đảo .v.v., những nơi
chưa có chùa thì nên lập chùa và có nhiều trai
đàn chẩn tế như thế này để cầu nguyện cho
các hương linh, binh sĩ tử nạn, các vong linh
oan hồn chết oan ức vì nhiều lý do, để họ được
nương nhờ Phật lực mà siêu thoát.
Thú thật, “thầy cúng” thì rất nhiều nhưng tôi vẫn cứ nhờ đến nhà
chùa bởi tôi tin vào đức độ và lòng từ bi thương
xót chúng sinh bằng cái tâm trong sáng của
quý Tăng sĩ chân tu Phật giáo. Theo tôi, dù ở
thế giới nào đi nữa thì chúng ta cũng phải đối
xử với nhau bằng cái tâm thì mọi việc sẽ trở nên
tốt đẹp và dễ dàng hơn. Tất cả mọi nét vẽ đều
rất đẹp nếu chúng ta đặt bút xuống bằng cái tâm,
và chính cái tâm của người con Phật sẽ đem lại
an lạc cho mọi cảnh giới.
- Cảm ơn chị đã dành cho bạn đọc cuộc trò chuyện thú vị này!
Linh Toàn

cô Phan Thịch Bích Hằng trả lời phỏng vấn của
chư Tăng
===============
Các Đoạn Audio Liên Quan Đến Vấn Đề “Cõi Âm & Ngoại Cảm”
Audio cô Phan
Thị Bích Hằng nói chuyện tại Chùa Hoằng Pháp
Audio Thầy Nhật Từ nhận
định về buổi nói chuyện của cô Bích Hằng
Audio Giáo sư Trần
Phương về vấn đề “Cõi Âm & Ngoại Cảm”
Audio Giáo sư
Trần Văn Hà về vấn đề “Cõi Âm & Ngoại Cảm”
Nhằm tránh
những niềm tin mù quáng, xin quý bạn đọc hãy
nhìn nhận vấn đề bằng cái nhìn sáng suốt, khách
quan và khoa học. Việc vội vã phê bình, đả kích,
xuyên tạc theo chủ quan cá nhân cũng là điều
không cần thiết. Tự thân chiêm nghiệm và nghiên
cứu “Vấn Đề Cõi Âm & Hiện Tượng Ngoại Cảm” dựa
trên nền tảng khoa học và Phật học là điều người
chủ biên trang nhà Phật Giáo Đại Chúng luôn chủ
trương, mơ ước và khích lệ.
Xin
quý độc giả gần xa liễu tri!
Kính,
Thích Giác Hạnh
(Chủ biên trang nhà Phật
Giáo Đại Chúng)
===============
Nhà
Ngoại Cảm
PHAN
THỊ BÍCH HẰNG
Phan
Thị Bích Hằng sinh năm 1970 ở xã Khánh Hòa, Yên
Khánh, tỉnh Ninh Bình, là một nhà ngoại cảm nổi
tiếng ở Việt Nam, cô tốt nghiệp đại học, hiện
nay (2007) đang công tác tại Đại
Học
Quản Trị
Kinh
Doanh
Hà Nội và cũng là một trong những cán bộ của Bộ
Môn
Cận Tâm
Lý,
Trung tâm nghiên cứu tiềm năng con người thuộc
Liên Hiệp
Các
Hội Khoa Học
Việt Nam.
Quá
trình lạ trở thành nhà ngoại cảm:
Cô
Phan Thị Bích Hằng trở thành nhà ngoại cảm sau
một biến cố lớn, chuyện của cô được kể lại như
sau:
Năm
1990, cô và một người bạn cùng bị một con chó
dại cắn, bạn gái của cô bị chết. Cô được gia
đình đưa đi chữa trị nhiều nơi, bằng cả Đông y
lẫn Tây y, song không lành. Một thầy lang đã
chữa cho cô bằng bài thuốc của ông, sau một đợt
lên cơn dại cô tỉnh lại và khỏi bệnh.
Vài
tháng sau, khi khỏe mạnh hẳn, cô thường đi lung
tung và nhìn mặt mọi người cô có thể biết được
họ còn sống lâu hay sắp chết. Một số người như
ông Vũ Văn Trác, 50 tuổi, đang khỏe mạnh, cô
bảo: "Ông ơi, chắc là ông sắp mất rồi. Ông
đừng đi làm nữa cho khổ!" Vài ngày sau, loa
truyền thanh xã thông báo ông Trác chết thật.
Tiếp sau ông Trác là ông Bùi Văn Trai, Chủ nhiệm
hợp tác xã thêu xuất khẩu xã Khánh Hòa. Giữa hội
trường UBND xã, có nhiều người chứng kiến, cô
nói: "Đến tháng
Giêng là chú chết đấy",
cô bị mọi người mắng, nhưng không ngờ, đầu tháng
Giêng
ông Trai chết thật.
Sau
chuyện đó cả làng bảo Hằng bị ma ám. Cô nói rằng
cô không bị thần kinh, những chuyện đó là do cô
nhìn thấy thật, nhưng không ai tin. Cô được bố
mẹ đưa đi khám bệnh và cúng bái để cầu cho cô
khỏi bệnh. Khi mọi người cho cô là bị bênh thần
kinh thi thực tế cô có khả năng phán đoán được
tình trạng sức khỏe, thậm chí cả suy nghĩ của
người khác, song Hằng đau khổ đến nỗi chỉ mong
quên hết khả năng ấy đi. Nhưng rồi Hằng tìm được
ngôi mộ tổ của gia đình cô bị thất lạc nhiều
năm, phát hiện được trong sân nhà ông bác cô có
mộ cổ chôn ở đó, các khả năng của cô dần dần
được mọi người chú ý. Cô giúp các cán bộ của Bộ
Văn
Hóa
Thông
Tin
khảo sát lại di tích lịch sử chùa Dầu quê cô có
từ đời nhà Trần, các phát kiến của cô được mọi
người ghi nhận và chùa Dầu sau đó được công nhận
là di tích lịch sử văn hóa.
Từ đó
khả năng kỳ lạ của Phan
Thị
Bích Hằng bắt đầu được mọi người biết tới và gọi
cô là nhà ngoại cảm.
Thành
tích ngoại cảm:
Những
gì cô
Phan
Thị Bích Hằng làm được cho đời đã được nhiều
người trân trọng. Đã có hàng ngàn gia đình tìm
lại được người thân, đã có cả ngàn hài cốt
binh
sĩ tử trận
được
trở về đất mẹ sau bao nhiêu năm nằm nơi rừng sâu
núi thẳm, mà nhiều đồng đội, thân
nhân
tìm
không thấy.
Có
những hài cốt mất tích lâu đời như mộ
Tướng
công Hoàng Công Chất cô đã tìm lại được, giúp
cho họ Hoàng chắp nối được bộ gia phả hoàn
chỉnh. Rồi một số cán bộ nòng cốt của Đảng Cộng
sản bị Pháp giết mất xác cô cũng tìm được hài
cốt đưa về nghĩa trang. Một trong các thành công
đó đã được kiểm nghiệm lại bằng phương pháp khoa
học hiện đại và công bố trên phương tiện thông
tin đại chúng.
Qua
cô Phan
Thị
Bích
Hằng, lịch sử đã phải viết thêm về trận đánh
khốc liệt ở cánh rừng K'Nác, huyện K'Bang, tỉnh
Gia Lai. Nơi đây 400 thi thể các
binh sĩ tử trận
cùng những chiến công của họ đã bị chôn vùi…
Và
cô
Phan
Thị Bích Hằng đã tìm ra hài cốt của họ để đưa về
nghĩa trang, mang lại niềm an ủi cho các gia
đình…

|